Tieng Hat Cua Nhung Hanh Trinh 1
~o0o0o~"!!"Một lưỡi đao vung lên, cắt văng không gian u tối trước mặt. Hai cánh tay cũng xuất hiện, mở ra một vết nứt giữa thời không"Hah... haa...haah..."Hơi thở hổn hền, hai con người bước ra khỏi chiều không gian cách biệt. Dường như, họ vừa được quan sát một cảnh tượng... Một cảnh tượng chan chứa tình thương... Chan chứa nguyện ước và niềm tin về những điều tốt đẹp. Một tương lai mà họ có thể tự tay vun đắp"Olga... có sao không?""Không, còn ông.""Tôi ổn."Hai người đối thoại, nhưng tâm trí vẫn còn lâng lâng trong giấc mơ ban nãy... Không, liệu đó có phải giấc mơ không chứ?"Bước, tiếp thôi."Cả hai cố gắng bước đi, bước chân cứ như bị níu kéo lại trong giấc mơ đó.Chỉ mười bốn bước sau, họ đã nhìn thấy khung cảnh kì lạ
"Chúng tôi hiểu lòng ngài.. Và cũng cảm ơn ngài, đã cho chúng tôi thấy được khung cảnh đó."Yuki nói về góc nhìn ở thế giới kia... Một thế giới mà cậu đã hạnh phúc"Tôi và cả Yuki có lẽ thật sự mong ước có thể quay lại thời gian ấy lần nữa. Nhưng, họ không phải người đã từng ở bên bọn tôi. Dù rằng hình ảnh, tính cách và con người có giống thế nào, họ cũng là người gắn kết với chúng tôi ở thế giới đó. Còn liên kết của bọn tôi... Dù luôn mơ hồ, nhưng vẫn luôn ở bên. Biết vậy...""...Nhưng chúng tôi thật sự rất hạnh phúc, khi được nhìn thấy khung cảnh trong mơ đó."Cả hai chia sẻ suy nghĩ thật sự của họ với thánh nữ... Họ đã thật sự muốn quan sát mãi khung cảnh ấy.. Nhưng chính vì mục tiêu ban đầu, cả Yuki và Olga đã quyết định thoát ra khỏi ảo mộng.. Họ đang sống ở hiện tại, không còn ở một quá khứ xa xôi ấy nữa. Vì thế, họ sẽ chiến đấu, vì những người bạn ở đây đã tin tưởng và cần họ. Aaron, Snoala, Venus, Galm, cũng như rất nhiều người ở Lục địa tiên phong họ quen biết trên hành tinh này. Những điều đó đã hình thành nên mối liên kết giữa họ và thế giới xa lạ"Chúng tôi sẽ chiến đấu. Cảm ơn ngài, vì đã ban cho chúng tôi món quà ấy."Cả hai đặt tay lên ngực và cảm tạ. Điều đó khiến Sedn có chút ngỡ ngàng."Giờ, chúng tôi xin phép rời đi.""Cảm ơn ngài."Cả hai người nói đồng thời quay lưng với cánh đồng của trời sao. Thoát ra khỏi thế giới này một cách nhanh chóng mà không hề ngoảnh đầu.. Để lại ảo ảnh con người đây dần tan biến"Hêh... Thật tinh tế.."Biết rằng ở thời khắc cuối cùng này, cô muốn ở một mình... Có thể suy ngẫm về chính bản thân. Hai người kia đã rời đi một cách nhanh chóng vậy"Fufu... Con người, thật sự thú vị mà."Cô mỉm cười, cơ thể gần như đã trở nên trong suốt. Dựa lưng vào gốc cây độc nhất nơi đây, cô ngước nhìn biển sao vô tận"Aly, Sedn, Amethyst... chúng ta, sẽ có một cái kết viên mãn."Cô gái mỉm cười, nghĩ về khoảnh khắc những con người ấy có thể tiến về tương lai. Quyết tâm không dừng bước. Dẫu cho ở thế giới nào, hình bóng của họ cũng luôn can trường. Trải qua tổn thương, vứt bỏ cả thân thể... Thế mà, giờ đây, những con người vẫn vững bước trên con đường mình đã chọn. Đó chính là sự trưởng thành, cũng như vẻ đẹp thuần khiết sau vô vàn đau thương.Chỉ nghĩ về nó thôi, nghĩ về những con người của [tương lai]. Cô nở nụ cười thoả mãn.. Thoả mãn vì cái kết của bản thân, thoả mãn vì những gì mình đã được chứng kiến.."Thế mà... cũng thật ghen tị."Nụ cười với những lời bộc bạch cuối cùng, người con gái ấy.. Đã hoàn toàn biến mất, trở thành những dải sáng mập mờ chìm vào khoảng không vô tận. Sinh mệnh khi phai tàn, trở về biển sao và tiến tới luân hồi... ......
Olga và Yuki khi rời khỏi kết giới đã nhìn thấy toàn bộ thế giới đã thay đổi
Khung cảnh trước mặt cả hai... thật sự không thể tin nổi"Yuki sao..? Trớ trêu thật... Cũng tiện. Xin lỗi. Ta không được như cậu. Vậy nên... còn lại.. nhờ hết vào hai người đấy."Haram cùng cơ thể gần như tan rã xoay đầu, đưa bàn tay về phía trước. Ánh sáng chói loá khiến cả ánh trăng đỏ tươi cũng đã lu mờ. Yuki chợt run vì nhớ lại kí ức điên rồ. Olga nghiến răng vì áp lực từ khung cảnh trước mắt
-Tai ương giáng trần-
---Hết chương 67---
"Chúng tôi hiểu lòng ngài.. Và cũng cảm ơn ngài, đã cho chúng tôi thấy được khung cảnh đó."Yuki nói về góc nhìn ở thế giới kia... Một thế giới mà cậu đã hạnh phúc"Tôi và cả Yuki có lẽ thật sự mong ước có thể quay lại thời gian ấy lần nữa. Nhưng, họ không phải người đã từng ở bên bọn tôi. Dù rằng hình ảnh, tính cách và con người có giống thế nào, họ cũng là người gắn kết với chúng tôi ở thế giới đó. Còn liên kết của bọn tôi... Dù luôn mơ hồ, nhưng vẫn luôn ở bên. Biết vậy...""...Nhưng chúng tôi thật sự rất hạnh phúc, khi được nhìn thấy khung cảnh trong mơ đó."Cả hai chia sẻ suy nghĩ thật sự của họ với thánh nữ... Họ đã thật sự muốn quan sát mãi khung cảnh ấy.. Nhưng chính vì mục tiêu ban đầu, cả Yuki và Olga đã quyết định thoát ra khỏi ảo mộng.. Họ đang sống ở hiện tại, không còn ở một quá khứ xa xôi ấy nữa. Vì thế, họ sẽ chiến đấu, vì những người bạn ở đây đã tin tưởng và cần họ. Aaron, Snoala, Venus, Galm, cũng như rất nhiều người ở Lục địa tiên phong họ quen biết trên hành tinh này. Những điều đó đã hình thành nên mối liên kết giữa họ và thế giới xa lạ"Chúng tôi sẽ chiến đấu. Cảm ơn ngài, vì đã ban cho chúng tôi món quà ấy."Cả hai đặt tay lên ngực và cảm tạ. Điều đó khiến Sedn có chút ngỡ ngàng."Giờ, chúng tôi xin phép rời đi.""Cảm ơn ngài."Cả hai người nói đồng thời quay lưng với cánh đồng của trời sao. Thoát ra khỏi thế giới này một cách nhanh chóng mà không hề ngoảnh đầu.. Để lại ảo ảnh con người đây dần tan biến"Hêh... Thật tinh tế.."Biết rằng ở thời khắc cuối cùng này, cô muốn ở một mình... Có thể suy ngẫm về chính bản thân. Hai người kia đã rời đi một cách nhanh chóng vậy"Fufu... Con người, thật sự thú vị mà."Cô mỉm cười, cơ thể gần như đã trở nên trong suốt. Dựa lưng vào gốc cây độc nhất nơi đây, cô ngước nhìn biển sao vô tận"Aly, Sedn, Amethyst... chúng ta, sẽ có một cái kết viên mãn."Cô gái mỉm cười, nghĩ về khoảnh khắc những con người ấy có thể tiến về tương lai. Quyết tâm không dừng bước. Dẫu cho ở thế giới nào, hình bóng của họ cũng luôn can trường. Trải qua tổn thương, vứt bỏ cả thân thể... Thế mà, giờ đây, những con người vẫn vững bước trên con đường mình đã chọn. Đó chính là sự trưởng thành, cũng như vẻ đẹp thuần khiết sau vô vàn đau thương.Chỉ nghĩ về nó thôi, nghĩ về những con người của [tương lai]. Cô nở nụ cười thoả mãn.. Thoả mãn vì cái kết của bản thân, thoả mãn vì những gì mình đã được chứng kiến.."Thế mà... cũng thật ghen tị."Nụ cười với những lời bộc bạch cuối cùng, người con gái ấy.. Đã hoàn toàn biến mất, trở thành những dải sáng mập mờ chìm vào khoảng không vô tận. Sinh mệnh khi phai tàn, trở về biển sao và tiến tới luân hồi... ......
Olga và Yuki khi rời khỏi kết giới đã nhìn thấy toàn bộ thế giới đã thay đổi
Khung cảnh trước mặt cả hai... thật sự không thể tin nổi"Yuki sao..? Trớ trêu thật... Cũng tiện. Xin lỗi. Ta không được như cậu. Vậy nên... còn lại.. nhờ hết vào hai người đấy."Haram cùng cơ thể gần như tan rã xoay đầu, đưa bàn tay về phía trước. Ánh sáng chói loá khiến cả ánh trăng đỏ tươi cũng đã lu mờ. Yuki chợt run vì nhớ lại kí ức điên rồ. Olga nghiến răng vì áp lực từ khung cảnh trước mắt
-Tai ương giáng trần-
---Hết chương 67---
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenHHH.com