TruyenHHH.com

Nong Va Lanh Seulrene

" Ha ha, đồng nghiệp cũ à, bạn gái à "

Seungyeon đột nhiên cười to nói " Tôi vẫn cho là tim của cô làm bằng đá, cái gì cũng mềm hóa không được tảng đá cứng rắn này. Nhưng mà tôi sai lầm rồi, thì ra lại đơn giản dễ dàng như vậy" Nụ cười Seungyeon trở nên có chút dữ tợn, làm cho người ta nhìn vô cùng không thoải mái, kể cả Gyuri sau lưng.

" Nếu không có chuyện, chúng tôi đi trước " Seulgi vừa nói liền muốn nắm tay Joohyun rời khỏi chỗ đó.

" Đứng lại " Seungyeon hét lớn

" Seulgi, cô nói cho tôi biết được không, cô có từng thích tôi không? Dù chỉ là một chút xíu cũng được. " Seungyeon có chút cầu khẩn nói.

" Không có "

Seulgi đơn giản trực tiếp một câu nói, hai chữ, một câu nói làm trái tim tan vỡ của Seungyeon càng thê thảm hơn, giống như đậm một dao thật tàn nhẫn vào ngực vậy, muốn vết sẹo cũng không thể nào khép miệng lại được nữa.

Cặp mắt Seungyeon chăm chú nhìn Seulgi, khi Seungyeon thấy có một chiếc xe chạy sắp ngang qua người Seulgi, máu nóng trong đầu cô nổi lên, nhưng hành động không có suy nghĩ sau đó lại làm cô hối hận.

Khi chiếc xe màu đỏ với tốc độ thật nhanh chạy đến ngang Seulgi, không biết ma xui quỷ khiến gì lại khiến Seungyeon xoay người đẩy Joohyun ra trước đầu xe.

Joohyun hoàn toàn không ngờ rằng Seungyeon lại đột nhiên đẩy mình, nàng lảo đảo một cái liền ngã xuống. Chủ nhân chiếc xe hiển nhiên không ngờ tới sẽ có người đột nhiên lao ra, lúc này không kịp thắng xe, hắn chỉ có thể gào thét khi nhìn thấy Joohyun.

Khi Seungyeon nhìn Joohyun thì Seulgi đã biết mục đích của cô, Seulgi làm việc luôn rất lạnh lùng nhưng rất quả quyết, khả năng phán đoán của cô luôn luôn rất chính xác, lúc Seungyeon xoay người đẩy Joohyun, thân thể Seulgi cũng theo bản năng mà phản ứng, cho nên thần kinh cũng ép thật chặt.

Seulgi phóng về phía trước ôm lấy Joohyun, chiếc xe cũng vừa lướt qua người cô, nếu Seulgi không chú ý Joohyun, sợ rằng không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Seulgi đem thân mình ôm trọn Joohyun vào lòng, một chút trầy xước cũng không để nàng phải chịu.

" Joohyun, chị có sao không?" Seulgi khẩn trương hỏi.

Joohyun vẫn còn khiếp sợ, nhất thời không biết phải nói gì chỉ ngẩng đầu nhìn Seulgi.

" Joohyun, chị nghe tôi nói gì không?" Seulgi vỗ vỗ mặt Joohyun.

" A! Chị nghe, chị nghe, chị sợ quá!" Giống như đột nhiên Joohyun phục hồi tinh thần lại, sợ hãi kêu la.

Seulgi nhìn thấy lòng không sao, lòng nóng như lửa cũng dịu đi chút ít. Cô tức giận nhìn Seungyeon hét " Cô muốn làm gì?"

Cho tới bây giờ Seungyeon vẫn chưa từng nhìn thấy Seulgi nổi giận trước kia cô có đùa giỡn Seulgi như thế nào đi nữa thì Seulgi cũng không biểu lộ gì chứ nói chi là nổi giận, mà lúc này Seulgi hiển nhiên đang mang lửa giận, thanh âm không lớn nhưng lại hàm chứa sự tức giận.

Seungyeon lúc này cũng cả người ngây dại, không nghĩ tới mình sẽ bị ghen tỵ mà làm đầu óc ngu muội làm loại chuyện này, tâm còn chưa ổn định lại, lại bị Seulgi hét, cả người không có chút phản ứng. Gyuri vừa thấy Seungyeon lại làm ra chuyện như vậy mà Seulgi biểu hiện cũng càng ngày càng khó nhìn, Gyuri biết sắp có sóng lớn rồi nên vội vàng chạy lên phía trước nói.

" Xin lỗi... thật xin lỗi, Seungyeon không phải cố ý, nhất định là ngoài ý muốn, ngoài ý muốn. " Gyuri kéo kéo Seungyeon bên cạnh nói " Seungyeon, cậu nói nhanh một chút đi, là ngoài ý muốn, không phải là cậu cố ý, nhanh lên "

Seungyeon vẫn không có phản ứng nhìn hai người, vẫn chưa bình tĩnh lại. Gyuri thấy vậy nên cố giữ hòa khí nói " Seul... Seulgi, xem như cô còn nhớ Seungyeon là đồng nghiệp hãy bỏ qua cho Seungyeon lần này đi, cô đừng tức giận nữa có được hay không? "

Gyuri thấy Seulgi không có phản ứng gì, lập tức chuyển phương hướng sang Joohyun nói " Bae tiểu thư, cô đại nhân có đại lượng, khuyên nhủ Seulgi bỏ qua cho Seungyeon lần này đi, tôi bảo đảm sau này cũng sẽ không phát sinh chuyện như vậy, tôi lập tức mang cậu ấy rời đi, có được hay không?"

Gyuri khóc lóc kể lể khẩn cầu Joohyun.
Joohyun nhìn thấy bộ dạng Gyuri van xin nàng như vậy, cũng có chút không đành lòng vì vậy ngẩng đầu nhìn Seulgi, kéo kéo áo của cô.

Seulgi nhìn Joohyun trong ngực, đau lòng giúp nàng sửa lại đầu tóc xốc xếch, thuận tiện sửa sang lại quần áo một chút , thản nhiên nói " Tiếp tục đi dạo phố hay là trở về?"

" Dĩ nhiên tiếp tục đi dạo phố rồi, chị còn chưa có mua gì hết nha, mới vừa nhìn thấy rất nhiều thứ muốn mua, hôm nay Seulgi phải phụ trách làm người gom chiến lợi phẩm cho chị đó" Joohyun vui vẻ nói.

Seulgi quay lại nhìn Gyuri, giọng nói vô cùng trầm " Đừng để tôi nhìn thấy các người nữa "

Gyuri liền gật đầu sau đó nhanh chóng kéo Seungyeon đi khỏi.

Lần này coi như Seulgi có thể lãnh giáo cách shopping của Joohyun, không khác nào đi càn quét, một khi bước vào cửa hàng, cô bán hàng rất nhanh mặt mũi tươi cười tiến lên đón nàng, xem ra Joohyun là khách quen ở đây.

" Bae tiểu thư, lâu quá cô không tới làm lượng tiêu thụ của chúng tôi giảm đáng kể " cô bán hàng hiển nhiên cùng Joohyun hẳn rất quen, nếu không sẽ không nói đùa với Joohyun như vậy.

" Ây, không phải hôm nay tôi tới ủng hộ rồi sao, còn lựa ngày cô đi làm nữa chứ, không phải rất có tâm sao " Joohyun cũng cùng nhân viên bán hàng nói đùa.

Nhân viên bán hàng thấy Seulgi vẫn đứng ở bên không nhúc nhích, sau đó khách hàng không ngừng vào cửa tiệm nên cũng không tiếp chuyện với cô.

" Chào cô, bên này tất cả đều là mẫu mới nhất trong năm nay " Một nhân viên khác vội vàng tiến lên tiếp đón.

Căn bản là Seulgi không để ý tới cô bán hàng, chẳng qua là chỉ đứng đó nhìn Joohyun chọn quần áo. Cô bán hàng nhìn Seulgi không có phản ứng, cũng chỉ ngượng ngùng rời đi.

" Đem những thứ kia gói lại hết cho tôi " Joohyun nói với nhân viên bán hàng.

" Được, Bae tiểu thư, quần áo này cũng gói lại luôn sao? "

" Đúng, gói chung lại cho tôi "

Nhân viên bán hàng chuyên nghiệp xếp quần áo cho vào túi xách, Joohyun thấy vậy liền nói.

" Đưa cho người đó cầm đi "

Nhân viên bán hàng rốt cuộc biết người này có tác dụng gì, ôm mấy chiếc túi quần áo, lập tức cảm thấy Seulgi thấp xuống mấy phân, Joohyun đi trước, Seulgi xách túi đi theo nàng.

" Seulgi, chị đói bụng, chúng ta đi ăn lẩu có được không? " Joohyun khoác Seulgi nói.

" Được " Đối với chuyện ăn uống Seulgi không có yêu cầu gì cả, ăn gì cũng được.

Joohyun dẫn Seulgi đến quán lẩu nổi tiếng nhất, bây giờ vẫn chưa đến giờ cơm nhưng trong quán đã đông nghịt khách hàng, khói từ nồi lầu bắt ra nghi ngút.

Gọi thức ăn xong thì một lát sau nhân viên liền mang lên.

" Seulgi, những món ăn này là món ngon nhất ở đây đó, em nếm thử một chút xem, ăn ngon không " Nàng vừa nói gắp một con tôm đút cho Seulgi.

Seulgi thấy Joohyun gắp tôm chấm tương ớt đút cho cô thì do dự một chút nhưng cũng há miệng ăn vào, sau đó không có phản ứng gì.

Joohyun nhìn Seulgi, ăn xong cũng không tỏ thái độ gì " Seulgi, có ngon không? Nói với chị xem "

" Phốc " một tiếng, con tôm chưa được Seulgi nhai hết thì đã phun ra, vừa lè lưỡi, vừa nhanh tay rót nước. Joohyun nhìn Seulgi, thiếu chút nữa cười đau sốc hông, nàng nhìn Seulgi nói

" Ha ha ha, em không thể ăn cay sao, xem kìa, nước mắt nước mũi đều chảy ra hết " Joohyyn vừa cười nhạo Seulgi, vừa cầm khăn giấy đưa cho Seulgi.

Joohyun quên nói với Seulgi, món họ đang ăn là lẩu cay, tôm cay chấm với tương cũng cay cho nên ăn không quen sẽ không ăn nổi.

Seulgi uống liền ba ly nước đá mới bớt cay, nhìn Joohyun đang ngồi ăn vui vẻ. Seulgi cũng không phải là không thể ăn cay, chẳng qua là mới vừa rồi không biết chuyện bị sặc một cái, mới có thể phát sinh biểu lộ thất thố như vậy.

Món ăn Joohyun gọi mùi vị thật không tệ, Seulgi quen rồi cũng bắt đầu ăn ngon lành, trong quán lẩu vừa nóng lại ăn lẩu cay, mọi người ăn uống mổ hôi chảy đầy cả mặt. Joohyyn nóng quá đều đem áo khoác và áo lông cởi ra, bên trong là một chiếc áo màu đen lộ vai, vừa đúng lộ ra bả vai mịn màng sexy, hợp với chiếc quần jean bó sát mà nàng đang mặc, vô cùng hấp dẫn.

Joohyun thấy Seulgi vẫn nhìn mình liền hỏi " Sao em không ăn, ăn không ngon hả "

" Không có, ăn ngon lắm "

" Vậy mau ăn đi, ăn chậm là chị ăn hết đó "

Seulgi liền bắt đầu cuộc đai chiến với Joohyun, hai người vừa ăn vừa uống bia, vô cùng vui vẻ. Cả hai xử lý sạch đồ ăn trên bàn xong mới chịu dừng lại.
Ra khỏi quán lẩu, trời vẫn rất lạnh, nhưng vì vừa ăn đồ nóng với cay nên họ cũng không cảm thấy lạnh.

" Seulgi, chúng ta đi bộ về nhà đi, vừa đúng lúc có thể tiêu hóa thức ăn "

" Được "

Joohyun lôi Seulgi một đường đi trở về nhà, chờ đi tới nhà thì nàng cũng bắt đầu cảm giác có chút lạnh. Joohyun đi tới cửa chính nhìn Seulgi, Seulgi cũng nhìn nàng, trong mắt cả hai có thể thấy hình ảnh nhau, nhưng người nào cũng không lên tiếng.

Joohyun nhận lấy túi đồ trong tay Seulgi, nhìn nhìn cô một chút sau đó mở cửa đi vào nhà, lúc vào nhà rồi nàng mới hối hận, vừa đá tấm thảm dưới chân vừa mắng: Đại ngu ngốc cũng không chịu nói với mình câu nào, không có hiểu chút gì lãng mạn hết. Joohyun dựa vào cửa suy nghĩ, rốt cục nàng quyết định mở cửa ra lần nữa, Joohyun cũng ngây ngẩn cả người, vốn là nàng chỉ là muốn xem thử coi Seulgi đã về chưa, không nghĩ tới Seulgi vẫn như cũ đứng ở trước cửa không nhúc nhích.

Lúc này Joohyun cũng để ý bất kỳ chuyện gì nữa, nàng tiến lên phía trước, hai tay ôm cổ Seulgi, chủ động dâng lên nụ hôn. Môi Seulgi có chút lạnh, nhưng đầu lưỡi lại nhiệt tình đòi hỏi Joohyun, cuốn lấy đầu lưỡi nàng thật chặt không chịu buông ra.

- End -

Một chap bù theo ý nguyện của bạnnnnnnnn @Stripelines_18

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenHHH.com