Longfic Jungri Three Months Of Love
- Mark, cậu có chuyện gì vui sao?Taehyung vỗ vai cậu bạn đang ngồi cười một mình. - Không, à mà có.Mark lại cười. Taehyung nhìn bạn khó hiểu rồi chậm rãi nói: - Thôi được, cậu không muốn nói thì cũng chẳng ai ép cả nhưng tớ là bạn của cậu, tớ hiểu.- Chính vì tớ biết cậu hiểu nên không cần nói làm gì phải không?Mark nháy mắt rồi bước ra khỏi phòng, để lại một mình Taehyung. Có lẽ khi ở một mình, con người ta sẽ bình thản suy nghĩ được nhiều điều hơn, thấu đáo hơn. Và có lẽ khi ở một mình, tâm tư người ta cũng "loạn lạc" hơn, trái tim vượt lên trên cả lý trí nhưng chính lý trí lại kiểm soát con tim. Từ cái ngày đó, cái ngày mà Yeri bước vào lễ đường cùng Jungkook, trong tim Taehyung như bị một đám mây mù che kín, ôm trọn lấy con tim và tạo ra những nỗi đau không rõ nguyên do. Hơn ai hết, cậu hiểu rõ mình thích cô và cũng hơn ai hết, cậu biết rằng cô thích Jungkook. Nhưng ai bảo yêu là muốn người mình yêu được hạnh phúc và cũng ai đó đã bảo tình yêu không cần sự ích kỷ nhưng nếu không có sự ích kỷ thì không phải là tình yêu. ********** - Không có chuyển biến gì sao?Người con gái trẻ với bộ đồ đen toàn tập đưa ánh mắt sắc lẻm về phía cô gái đang ngồi đối diện. - Em sẽ cố, nhất định sẽ thực hiện đúng yêu cầu của unnie.Cô gái run run bảo. - Năm ngày, hạn cuối đấy!Cô gái "đen" nghiến răng và vẻ mặt đầy suy tư. - Vâng.Cái giọng vỡ òa như sắp khóc. - Nhưng... có cần thiết phải....- Cô quên cái chết của người đó thảm thương như thế nào rồi ư?Người kia quát lên. - Không không, em chưa bao giờ quên điều đó ngay cả trong mơ....Cô gái bỏ lửng câu nói rồi tiếp bằng giọng nói đầy nước mắt - Nhưng.... có thể điều đó không thành thì sao? Người con trai kia không thể....- IM NGAY! Bằng mọi giá phải làm hắn phải đau khổ, nỗi đau khổ mà người đó đã phải chịu cho đến khi nhắm mắt.Tấm ảnh trong tay cô bị nhàu nát rồi bỗng cô quay lại nhìn chăm chăm xoi mói cô gái nhỏ tầm 16, 17 tuổi - Hay là.... cô yêu hắn?- Không không có chuyện đó! Chỉ là....Cô gái xua tay phản bác. - Vậy thì đi đi, 5 ngày nhớ đấy!Nắng chiều liếm nhè nhẹ trên làn da trắng xinh của một người con gái đi trên lề đường. Nắng chiều làm khóe mắt cô long lanh ngấn nước. Nắng chiều rọi sáng những làn mây mù vây quanh cô gái. Và nắng chiều làm cô gái nhận ra một điều mà đáng lẽ phải nhận ra sớm hơn rằng trái tim cô đã có chủ, nó đã mãi mãi thuộc về một người. Cô muốn mỉm cười, cô muốn vui vì điều đó nhưng cái giờ khắc nụ cười nở trên đôi môi kia thì câu nói đanh thép đầy tính khẳng định lại hiện về trong miền kí ức. Nhất định phải làm cho hắn đau khổ, hắn phải chịu nỗi đau khổ như nỗi đau mà người đó đã chịu cho đến khi nhắm mắt" Tình yêu của cô với "hắn" lớn lắm nhưng nó không đủ lớn để che khuất, để xóa đi nỗi hận thù trong cô. Rốt cuộc thì cô đang làm gì? Làm "hắn" đau khổ và rồi chính cô cũng sẽ đau khổ? Tim người con trai ấy đau liệu tim cô có tốt lành hơn chăng? Nhưng có đủ sức không? Cô có đủ sức để cầm dao đâm vào tim người ấy không? Mọi chuyện có lẽ đều đã được định sẵn. " Có biết không? Em yêu anh nhiều lắm và nếu có đau thì hãy nhớ rằng em cũng đang cùng anh cuốn vào vòng xoáy đó...." ********** - Mina unnie đến chơi với Sora hả?Bé Sora chạy đến vòng tay ôm cổ con nhóc và cười toe toét. - Cho Sora nè!Mina chìa gói bánh ra trước mặt bé Sora rồi mắt con bé sáng rực lên. Sora kéo Mina vào nhà bằng mọi giá rồi nhăn nhó: - Mina unnie! Sora đói bụng.- Người nhà em đâu cả rồi? Người giúp việc cũng không nấu cơm sao?Mina thắc mắc nhìn quanh. - Họ đi hết rồi, hôm nay Sora ở nhà với Suga oppa mà oppa không biết nấu cơm.Mina xoa đầu con bé rồi xông xả vào bếp. Tuy là ít tiếp xúc nhưng nấu nướng là nghề tay trái của Mina nên hôm nay cũng muốn trổ tài. - Ngồi ngoài kia chơi nha! Đợi chị nấu xong rồi hai chị em cùng ăn.Mina nói vọng ra từ bếp. Suga vừa bước chân vào nhà, đôi giày búp bê màu trắng trước thềm đập vào mắt cậu. - Ah! Oppa....- Suỵt!Suga đưa tay làm hiệu. - Sao vậy Sora?Mina hỏi khi nghe thấy tiếng con bé mừng rỡ. - Không sao ạ! Đồ chơi đẹp mà.Sora cười lém lỉnh. Suga bước vào bếp, mùi thơm nức tỏa ra khắp gian phòng. Mina vẫn xào xào nấu nấu mà chẳng biết gì cả. - Cô có biết đang xâm phạm bất hợp pháp nhà của người khác hay không?Suga tựa vào cửa bếp và phán một câu hùng hồn. - Huh?Mina nhìn Suga khó hiểu. - Làm gì ở nhà tôi?- Anh muốn đuổi tôi?Mina nhíu mày. - Tôi...Cậu chưa kịp nói hết câu thì bé Sora đã chạy đến cắt ngang. - Suga oppa, em mời Mina unnie đến nấu ăn mà!- Anh cũng nấu được mà bé?Suga biện minh. - Vâng, oppa nấu được mà ăn xong là em nhập viện gần tháng trời luôn à.Sora mỉa mai làm Suga đỏ mặt. - Sora!Suga hạ giọng sau khi lấy lại được bình tĩnh - Anh là anh hai em hay chị ấy là chị hai em vậy? Sao lại đi bênh vực người ngoài?-Người ngoài đâu, một nhà mà! Thôi, anh em mình ra ngoài để Mina unnie nấu ăn.Sora kéo ông anh trai ra ngoài để lại Mina khúc khích cười trong bếp. Quả thật mỗi lần Sora xuất hiện, con nhóc luôn cười như chưa bao giờ được cười. Con bé Sora đúng là một thiên thần. - Ngon thật!Sora suýt xoa. - Bình thường! Chẳng là gì so với nhà hàng.Suga nhếch mép phán làm Mina hơi tức. - Sora thấy ngon là được.Mina cười cười. - Ăn ít thôi, kẻo nhà hết thuốc đau bụng rồi!Suga liếc xéo Mina. - Này sao anh cứ thích gây với tôi hoài vậy?Mina nhìn Suga khó chịu rồi quay sang cười với Sora - Ăn đi nhóc!********** - Unnie ở lại đây luôn đi!Sora níu áo Mina không buông. - Sora ngoan, chị về kẻo ở lại không khéo đêm nay có kẻ ám sát chị không chừng- Cô nói ai đấy?Suga khó chịu. - Trúng ai thì trúng!Mina vẫy tay chào rồi bước lên taxi. - Sao lại nhìn anh như vậy?Suga nhìn cô em gái khó tính đang lườm nguýt đủ kiểu. - Tại oppa mà Mina unnie về rồi kìa, bữa sau không cho oppa vào nhà luôn.Con bé ngúng nguẩy bỏ lên phòng. Suga chép miệng rồi thở dài não nề. Không hiểu sao cứ muốn chọc tức Mina thế không biết
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenHHH.com