TruyenHHH.com

Hon Nhan Mong Manh Chong Truoc Qua Ngang Tan Thien Tam Nguyet

Chương 141 : Mất lý trí

Ba của Diêu Hữu Thiên đối với cô rất tốt. Nhưng ba của anh thì ngược lại hoàn toàn.

Trong trí nhớ của anh, không thân thiết với ba anh lắm.

Thỉnh thoảng gặp một lần, ba của anh thậm chí không dạy dỗ anh như những người ba khác.

Anh làm tốt cũng không được ba anh khen, làm không tốt cũng không bị ba trách mắng.

Anh còn nhớ có lần anh mang bài kiểm tra đạt 100 điểm đến cho Cố Học Vũ xem, ông cũng chỉ ừ một tiếng.

Sau đó anh cố ý làm bài kiểm tra bị điểm 0, ba anh cũng vẫn chỉ ừ một tiếng.

Anh đánh nhau trong trường, người ra mặt chỉ có Uông Tú Nga.

Anh được nhảy cấp, người ra mặt cũng vẫn là Uông Tú Nga.

Anh thâm chí còn không nhớ nổi, ba anh khen anh lần gần nhất là lúc nào.

Hoặc là Cố Học Vũ từ trước đến giờ chưa từng khen anh?

" Cố Thừa Diệu?"

Diêu Hữu Thiên dường như cảm thấy tâm trạng của Cố Thừa Diệu suy sụp, cô không nhịn được mà sát lại gần anh hơn.

Cố Thừa Diệu bất ngờ lấy lại được ý thức, nhìn thẳng vào cặp mắt sáng long lanh của Diêu Hữu Thiên, trong đó phát ra tia sáng mà anh không hiểu được, cặp mắt ấy cũng đang nhìn thẳng vào anh.

Cố Thừa Diệu chớp chớp mắt, lúc này mới thấy chính mình tưởng rằng không quan tâm, nhưng thật ra lại hơi khó chịu.

Mặc dù nhiều năm như vậy, không có được sự quan tâm che chở của Cố Học Vũ, anh cũng đã tự mình lớn lên.

Nhưng điều này làm cho mối quan hệ giữa anh và Cố Học Vũ thực sự không thể thân thiết hơn nữa.

Anh còn nhớ rõ lúc trước trong lớp mình có một thằng nhóc, lúc nào cũng thi không đủ điểm. Sau đó ba hắn luôn đánh hắn.

Lúc đó Cố Thừa Diệu đặc biệt hâm mộ hắn.

Anh từng nghĩ nếu có một ngày Cố Thừa Vũ ra tay đánh anh, vậy cũng không tồi. Ít ra trong mắt ông vần còn tồn tại đứa con trai này.

Nhưng anh thi không đủ điểm, Cố Thừa Vũ cũng không hề đánh anh, anh chỉ còn biết tìm cách khác.

Vì vậy anh đã đánh nhau với một bạn nam trong trường bên cạnh.

Anh đánh gãy hay cây xương sườn của đối phương. Sau đó bị trường gọi điện cho phụ huynh, anh tưởng ba anh sẽ tức giận, sẽ mắng anh, sẽ dạy cho anh một bài học.

Anh thậm chí còn mong đợi Cố Học Vũ sẽ giống ba của bạn học rút chổi lông gà ra đập cho anh một trận.

Nhưng lại không có, ông thậm chí còn không đến trường.

Người đến là Kiều Tâm Uyển, bà vô cùng tức giận. Giận anh làm loạn, mắng anh là luôn làm người khác lo lắng.

Bà mắng anh một trận, rồi bà nội lại bênh anh, Kiều Tâm Uyển cũng chỉ nói một lúc rồi thôi.

Nhưng ba anh vẫn là vẻ mẹ không hề có cảm xúc như cũ. Giống như là anh làm cái gì cũng đều không lien quan đến ông.

Sau này ông biết anh đánh nhau với người ta, cũng chỉ dung ánh mắt không đồng tình mà nhìn anh.

Sự dạy dỗ mà anh đã tưởng tưởng không hề xuất hiện, cũng vào ngày ấy anh mới biết được rằng, anh có làm gì đi chăng nữa thì ba anh cũng không thèm quan tâm.

Chính vì điều này mà có một khoảng thời gian, anh nghi ngờ chính mình có phải là con ruột của Cố Học Vũ hay không.

Rất đáng tiếc, xét nghiệm AND viết rõ, anh và Cố Học Vũ là cha con 100%.

Điều bất ngờ là khi anh học đại học, cùng gây rối thị trường cổ phiếu, lại làm cho ba anh nổi giận.

Trong lúc tức giận ông nói muốn vứt anh vào trong quân đội.

Đó là lần đầu tiên sự chú ý của Cố Học Vũ đặt lên người anh. Vì vậy mặc dù không thích ông can thiệp vào cuộc sống của anh, nhưng lại rất nghe lời mà nghỉ học hai năm đi bộ đội.

Cũng ở trong đó anh thấy được rất nhiều cuộc sống khác nhau, những gương mặt khác nhau. Dần dần cũng mở rộng lòng hơn.

Vì vậy mấy năm nay anh rất bận, vô cùng bận.

Bận mở rộng sự nghiệp của chính mình, bận sống cuộc sống mà mình mong muốn.

Anh không muốn bản thân bị bất kỳ ai ảnh hưởng.

Nheo mắt nhìn vào Diêu Hữu Thiên.

Không chịu sự ảnh hưởng của bất kỳ ai đấy, còn bao gồm cả Diêu Hữu Thiên.

" Cô có thể đi ngủ được rồi."

" Anh không sao chứ?" Diêu Hữu Thiên thấy rõ khoảnh khắc tâm trạng Cố Thừa Diệu trầm xuống ấy.

Mà anh mắt anh hiện lên sự đau thương mà cô chưa từng thấy.

Đau thương?

Vừa rồi cô có nói chủ đề gì khiến anh cảm thấy đau thương sao?

Những vị công tử nhà giàu như anh thì có chuyện gì để mà đau thương chứ?

Lẽ nào là vì người phụ nữ tên Yên Nhiên kia?

Sắc mặt của Diêu Hữu Thiên hơi biến đổi.

Có lúc cô muốn cứ thế này mà rời đi.

Nhưng nhớ đến sự quyết tâm của cô, thì cô lại không nỡ.

Bây giờ buông xuôi còn quá sớm.

" Cố Thừa Diệu anh không sao chứ?"

Hỏi thêm câu nữa, cô không quên dùng khửu tay chạm vào trán anh.

Cố Thừa Diệu vô thức trốn tránh sự đụng chạm của cô, nhưng vẫn bị cô chạm vào má anh.

Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại còn kèm theo nhiệt độ ấm áp của cô, nhẹ nhàng lướt qua má anh, giống như bị một cọng lông vũ vuốt qua.

Cả người Cố Thừa Diệu ngây tại chỗ không cử động, nhất thời khựng lại nhìn Diêu Hữu Thiên.

Diêu Hữu Thiên từng thấy rất nhiều biểu cảm khác nhau của Cố Thừa Diệu: tức giận, phẫn nộ, giằng co, phẫn hận, nhưng cô chưa từng nhìn thấy Cố Thừa Diệu như thế này bao giờ.

Ánh mắt anh hiện rõ nét đau thương.

Giống như là cảm thấy vô cùng bất lực trước một sự việc nào đó.

Anh vẫn luôn tự cao tự đại, tại sao lại có loại tâm trạng này?

Cách giải thích duy nhất chính là sự tồn tại của người phụ nữ kia.

Lúc này cô có thể bỏ đi, nhưng cô không muốn đi. Bàn tay vuốt trên mặt Cố Thừa Diệu không thu về, ngược lại tiếp tục dán trên mặt anh.

" Cố Thừa Diệu."

Anh thật sự yêu người phụ nữ ấy đến vậy sao?

Lúc này việc mà Cố Thừa Diệu nên làm chính là đẩy người phụ nữ trước mặt ra, nhưng đối diện với ánh mắt sáng ngời của Diêu Hữu Thiên, cùng với những gì hiển hiện trong mắt cô.

Anh lại không đẩy tay cô ra, chỉ ngây ngoiwf nhìn vào cô.

"Cố Thừa Diệu?" Dáng vẻ của anh càng khiến Diêu Hữu Thiên lo lắng, đưa tay lên, lần này thuận lợi sờ được trán anh.

Không bị sốt, ngược lại vì hóng gió quá lâu nên hơi lạnh.

" Anh lạnh à? Hay là vào trong đi?"

Cố Thừa Diệu vẫn đứng yên, anh nhìn Diêu Hữu Thiên, hôm nay cô mặc một bộ đồ ngủ sát nách.

Kiểu dáng chắc chắn không hề gợi cảm nhưng vì động tác giơ tay lên của cô mà cổ áo hơi lệch về một bên, từ góc độ của anh có thể nhìn thấy sự đầy đặn của cô.

Dưới bầu trời đêm, đường cong như ẩn như hiện ở nơi ấy nhìn vào vô cùng sừng sững, lại còn trắng nõn.

Ánh mắt tối sầm lại, anh đưa tay ra nắm lấy bàn tay của Diêu Hữu Thiên.

Trên ban công vô cùng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng thổi vù vù của gió.

Hai người cứ nhìn chằm chằm vào nhau như thế không có bất cứ động tác nào. Cố Thừa Diệu nhìn thẳng vào mặt Diêu Hữu Thiên, mím chặt môi, mắt sâu thẳm.

Cô hoàn toàn không nhìn ra được là anh đang nghĩ gì.

Áo ngủ của cô vừa mỏng vừa nhẹ, bị gió thổi khiến cô thấy hơi lạnh.

Cơ thể hơi run rẩy, do dự một giây, cô nhắm mắt lại, đưa tay ôm lấy eo Cố Thừa Diệu.

Anh đơ người một lúc, cơ thể cứng ngắc tại chỗ bất động.

Mặt cô dán vào nửa thân trên trần trụi của anh, da anh bị gió thổi nên hơi lạnh.

Vẫn là cảm giác rộng lớn, chắc chắn ấy, tai cô dán vào trước ngực anh, thậm chí cô có thể nghe thấy rõ nhịp đập của trái tim anh, trầm ổn mạnh mẽ.

Bản thân Diêu Hữu Thiên cũng không biết tại sao lại ôm anh, cô chỉ có thể dựa vào bản năng mà làm vậy.

Gương mặt nhỏ nhắn cọ đi cọ lại trong ngực anh, cái cảm giác an toàn lại trỗi dậy.

Mà cô thật sự rất thích cảm giác này, thích vô cùng.

" ......................"

Hai bàn tay buông hai bên của Cố Thừa Diệu vốn định đẩy Diêu Hữu Thiên ra.

Nhưng lúc này điểm đầy đặn nhất của cô, vì động tác cọ vào người anh vì vậy mà nó cũng nhẹ nhàng lướt qua ngực anh.

Cơ thể anh căng cứng.

" Diêu Hữu Thiên...."

Người phụ nữ này, cô lại muốn làm gì đấy?

" Em lạnh." Diêu Hữu Thiên ngẩng đầu, trên mặt mang theo dáng vẻ tội nghiệp nhìn anh: " Lạnh quá."

Lanh thì về phòng mình đi.

Khóe miệng Cố Thừa Diệu giật giật, định đẩy tay cô ra. Nhưng Diêu Hữu Thiên lại vòng chặt trên eo anh, không chịu buông.

" Cố Thừa Diệu, em đứng lâu quá tê cả chân rồi, anh bế em về phòng nhé."

" ..............." Đồng tử trong mắt Cố Thừa Diệu co lại, gần như là nghiến răng mà nói: " Tự về đi."

" Chân em tê thật mà." Diêu Hữu Thiên vừa nói vừa dựa vào người Cố Thừa Diệu, nghiêng mặt: " Không tự mình về phòng được."

Cố Thừa Diệu đẩy tay cô ra, căn bản không muốn để ý đến người phụ nữ này.

Ai mà biết được lúc anh đẩy tay cô ra thì lập tức cả người cô mềm oặt sắp ngã xuống đất đến nơi.

Cố Thừa Diệu bất đắc dĩ phải đưa tay ra ôm cô vào lòng lần nữa.

Lần này da thịt hai người chạm vào nhau. Diêu Hữu Thiên đổi mưu kế khác, đưa tay vòng lên cổ anh.

" Cô, cô định làm gì?"

Chủ động ôm ấp như vậy, cô thật là không biết xấu hổ.

Diêu Hữu Thiên chỉ chớp chớp mắt, bộ mặt khó hiểu nhìn anh.

" Vừa rồi không phải anh nói anh là chồng em sao? Anh đã là chồng em vậy thì chân em tê rồi, để anh ôm rất bình thường thôi phải không?"

" Diêu Hữu Thiên." Cố Thừa Diệu nhìn Diêu Hữu Thiên gần như là đang đu trên người mình: " Cô cô có thể không biết xấu hổ thêm tý nữa không?"

" Nếu nói về không biết xấu hổ thì như vậy mới đúng này."

Diêu Hữu Thiên gật đầu, chữ cuối cùng vừa thốt ra, Diêu Hữu Thiên thu cánh tay lại, đặt môi mình lên trên môi anh.

Cố Thừa Diệu không ngờ cô sẽ ra chiêu này, bị cô hôn đúng chỗ.

Trọng lượng cả người cô đều dồn lên Cố Thừa Diệu, mà cánh tay vừa rồi đang đỡ cô nay đã đặt trên eo cô.

Cố Thừa Diệu bị Diêu Hữu Thiên hôn cả người đều trở nên bất thường.

Anh muốn đẩy Diêu Hữu Thiên ra, nhưng tay cô vòng chặt cứng, thậm chí cô còn dung lưỡi liếm trên môi anh.

Chiếc lưỡi mềm mại thơm ngọt ấy giống như một cọng lông vũ lướt qua môi anh.

Cố Thừa Diệu đơ người tại chỗ, trước khi lấy lại được ý thức thì bàn tay đặt trên eo cô siết chặt hơn.

Môi hé ra mút nhẹ, lưỡi của cô bị anh nuốt vào trong miệng.

Mỗi lươi giao thoa, hô hấp dần dần trở nên gấp gáp.

Lòng bàn tay có những vết chai sần, nóng bỏng dày dặn, cách một lớp vải mỏng Diêu Hữu Thiên cảm nhận được những nơi mà anh chạm vào nóng như bị lửa đốt vậy.

Nhắm mắt lại cô buông mình chìm đắm trong nụ hôn ấy.

Cơ thể sát lại gần hơn.

Bàn tay của Cố Thừa Diệu trượt dần xuống, ngay lúc định vén váy ngủ của cô lên thì bàn tay còn lại đã theo bản năng mà tìm kiếm đến nơi đầy đặn nhất của cô.

Nắm nhẹ lấy.

" Hưm...." Diêu Hữu Thiên không nhịn được mà rên lên một tiếng.

Tiếng rên ấy đánh thức lý trí của Cố Thừa Diệu, lúc này anh mới phát hiện mình đã làm gì.

Mặt vừa đen vừa tái, bế Diêu Hữu Thiên lên, hô hấp của Diêu Hữu Thiên loạn nhịp. Ánh mắt long lanh nhìn anh.

Nhưng anh lại trưng ra bộ mặt lạnh lung bế cô về phòng, gần như là ném cô lên giường của mình.

------------------

Chương 142 : Người đàn bà độc ác này

Cơ thể Diêu Hữu Thiên nảy khỏi giường hai lần mới ổn định được.

Hô hấp vẫn hơi gấp gáp, trên khuôn mặt trắng nõn mịn màng phủ đầy sắc hồng.

Mắt hạnh của cô vẫn có ánh nước, nhìn khuôn mặt mang theo vẻ mờ mịt của Cố Thừa Diệu một cái, chỉ một cái thôi đã không bỏ lỡ phần dưới lớp khăn tắm của anh. Nơi ấy đã phồng lên ——

Khuôn mặt cô lại đỏ lên, khẽ cắn môi, cụp mắt xuống, không dám nhìn.

Cứ như vậy, lúc này Diêu Hữu Thiên mắt ẩn tình, môi ngậm nụ cười, khuôn mặt lộ ra phong thái mị hoặc đã được người khác yêu thương.

Ngay vào lúc Diêu Hữu Thiên cho rằng anh sẽ nhào lên, nắm tay của anh siết chặt lại, không nhìn Diêu Hữu Thiên, rời đi cực nhanh.

Cơ thể vốn hơi nóng của Diêu Hữu Thiên từ từ lạnh đi.

Mệt mỏi ngã mình xuống giường. Khuôn mặt hiện lên vẻ ngượng ngùng, lại có một chút mất mác.

Hình như, màn dụ dỗ bằng sắc đẹp của cô đã thất bại rồi.

.............................. &........................

Sáng sớm, Diêu Hữu Thiên dậy rất sớm làm bữa sáng.

Mặc dù có chút chán nản với việc tối hôm qua mình không quyến rũ thành công Cố Thừa Diệu.

Nhưng tương lai còn dài, cô vẫn rất tin tưởng bản thân mình, huống chi rõ ràng Cố Thừa Diệu đã có phản ứng rồi.

Đặc biệt chuẩn bị sandwich, cà phê mà Cố Thừa Diệu thích ăn, ngoài ra chuẩn bị thêm sữa bò, bánh mì.

Hẳn là anh sẽ thích bữa sáng kiểu Tây đúng không?

Có điều, Diêu Hữu Thiên không đợi Cố Thừa Diệu, cô đến gõ cửa phòng anh.

Cố Thừa Diệu không ra mở cửa, cửa phòng anh khóa lại.

"Cố Thừa Diệu, dậy ăn bữa sáng thôi."

Không hề trả lời, bên trong không có chút âm thanh nào.

Khóa cửa, Diêu Hữu Thiên cũng không vào được. Cắn môi.

Diêu Hữu Thiên đi làm với tâm trạng cực kỳ mất mát như vậy.

Trước khi đi nhìn bàn ăn đầy đồ ăn sáng chưa hề động vào, khóe môi nhếch lên tạo thành nét cười chua xót.

Cố Thừa Diệu, anh đúng là ——

.................................

Trong văn phòng, Diêu Hữu Thiên nghe báo cáo của Tiểu Vi.

"Giám đốc, người bên Hồng Cảnh nói, hiện giờ bọn họ đã bị mua lại rồi, rốt cuộc hợp đồng mới phải thi hành thế nào, nhất định phải do bọn họ định đoạt."

"Cô giúp tôi hẹn quản lý Lưu chưa?"

"Hẹn rồi ạ. Có điều anh ta tỏ ý hiện giờ anh ta không làm chủ được chuyện này. Phải xin ý kiến của ông chủ phía trên."

"Vậy nếu chúng ta tố cáo bọn họ thì sao?"

"Quản lý Lưu nói, cho dù chúng ta tố cáo bọn họ, bên vi phạm hợp đồng là Hồng Cảnh chứ không phải công ty hiện tại."

Trầm mặc, tại sao sự việc lại trở thành thế này? Diêu Hữu Thiên thật sự thấy khó hiểu.

"Đã liên hệ với những công ty xây dựng khác chưa?"

"Liên hệ rồi ạ." Tiểu Vi nói đến đây cũng có chút buồn bực: "Nhưng không biết có chuyện gì, người của những công ty vật liệu khác nếu không nói gần đây đơn đặt hàng quá nhiều bận làm không xuể, thì lại nói nguồn hàng của mình không đủ. Còn có một nơi nói hàng của họ đã cho người ta đặt trước hết rồi."

Hiện giờ tập đoàn Chính Phát có ba công trình đều hợp tác với Hồng Cảnh. Hồng Cảnh đột nhiên gây náo loạn như vậy. Cho dù cuối cùng công ty Chính Phát có thể giành lại quyền lợi của mình, nhưng tiến độ của công trình lại thật sự phải chịu ảnh hưởng.

Tiểu Vi hiểu rõ điều này. Diêu Hữu Thiên cũng biết rõ.

"Tiếp tục gọi điện thoại cho quản lý Lưu, nói tôi muốn gặp anh ta."

Nếu như chuyện vật liệu xây dựng còn không giải quyết được, công trình kéo dài thêm một ngày chính là tổn thất thêm một ngày.

Mà công trình này do tập đoàn Chính Phát phụ trách, cô không muốn cho Cố Thừa Diệu bất kỳ cái cớ nào để gây khó dễ.

.................................

Diêu Hữu Thiên đến địa điểm đã hẹn sớm 5 phút.

Dù thế nào cũng không ngờ người xuất hiện ở trước mặt không phải quản lý Lưu của Hồng Cảnh, mà là người tên Chiến Li của ngày hôm qua.

Diêu Hữu Thiên không ngồi xuống vội, trước tiên ánh mắt tìm một vòng trong phòng trà, không nhìn thấy bóng dáng quản lý Lưu, cô cũng không ở lại thêm.

Xoay người định rời đi.

"Cô không tò mò tại sao quản lý Lưu không đến à?"

Một câu đơn giản đã khiến Diêu Hữu Thiên dừng bước, xoay người lại nhìn Chiến Li, đôi mắt đẹp hơi híp lại, trong mắt lóe lên vẻ phòng bị.

"Hình như người của cô chưa chuẩn bị kỹ lắm thì phải." Chiến Li cười đứng dậy, đi đến bên cạnh cô, kéo chiếc ghế gần cô ra: "Chi bằng ngồi xuống rồi chúng ta từ từ nói chuyện?"

Diêu Hữu Thiên nghiêm mặt, lúc này trên khuôn mặt thanh lệ đầy vẻ nghiêm túc, không chịu chút ảnh hưởng nào của Chiến Li.

"Hiện giờ, Hồng Cảnh là của tôi." Chiến Li mấp máy môi, đôi mắt hẹp dài hơi cong lên: "Không chỉ riêng Hồng Cảnh, số công ty vật liệu ở thành phố Y cô kể ra được đều của họ Chiến."

Ngón tay Diêu Hữu Thiên co lại, vùi sâu vào lòng bàn tay: "Anh Chiến muốn thế nào?"

"Cô nói gì vậy?" Lúc Chiến Li nói, lại ngồi xuống vị trí ban đầu: "Tôi nghĩ, công trình ở khu du lịch đã dừng lại rồi đúng không? Không riêng gì khu du lịch. Còn cả hai công trình khác của tập đoàn Chính Phát nữa, chậc chậc, tiếp tục tính toán thì tổn thất cũng không nhỏ đâu."

"Mục đích của anh."

Diêu Hữu Thiên không nhìn thấu được người đàn ông trước mặt, nhưng không ngăn được bản năng của mình.

Chiến Li, người này rất nguy hiểm. Còn nguy hiểm hơn Cố Thừa Diệu mừng giận lộ ra mặt nhiều.

Chiến Li không trả lời câu hỏi của cô, mà gõ tay lên mặt bàn: "Ừm. Nếu như Chính Phát tố cáo Hồng Cảnh vi phạm thỏa thuận, kiện tụng vân vân, kéo tới kéo lui, ít nhất cũng phải một hai tháng. Nếu bây giờ Chính Phát đi tìm công ty hợp tác khác, ít nhất cũng phải hơn nửa tháng. Chậc chậc, ba công trình, tôi nghĩ rằng, tổn thất này đúng là —— "

Diêu Hữu Thiên đứng bất động ở đó. Trong lòng rất rõ những điều Chiến Li nói, đối với Chính Phát mà nói, kéo dài tiến độ của mỗi một công trình đều đại diện cho tổn thất về tiền bạc.

Cho dù Chính Phát có thể gánh vác được những tổn thất này, cũng không thể chống đỡ nổi những câu hỏi chất vấn của các cổ đông.

"Anh Chiến, anh quấn vào cái vòng lớn thế này, đơn giản là có toan tính. Không biết anh toan tính điều gì?"

"..." Vẻ mặt Chiến Li thán phục, vỗ tay: "Cô Diêu đúng là một người thẳng thắn, nói chuyện với người như cô vô cùng thoải mái."

Thấy Diêu Hữu Thiên thẳng lưng đứng đó, trên khuôn mặt thành lệ đầy vẻ kháng cự và nghiêm túc. Anh đột nhiên bật cười.

"Thật ra cô Diêu thông minh như vậy, tại sao lại không nhìn ra điều tôi muốn là gì?"

Lúc anh nói, ánh mắt quét lên người Diêu Hữu Thiên, ý tranh đoạt trong mắt rõ ràng như vậy, Diêu Hữu Thiên lại không phải kẻ ngốc, làm sao có thể không nhìn ra?

"Tôi đã kết hôn rồi. Còn nữa, xin gọi tôi là cô Cố."

Người cô thích là Cố Thừa Diệu. Mặc dù giai đoạn hiện giờ anh không yêu mình, nhưng điều đó không cản trở tình cảm của cô.

"Đương nhiên tôi biết cô Diêu đã kết hôn rồi." Chiến Li dang tay ra: "Cô Diêu nghĩ đi đâu vậy? Tôi chỉ muốn mời cô nhảy với tôi một điệu giống như lần trước ở quán rượu tại Bắc Đô thôi."

Đồng tử trong trẻo của Diêu Hữu Thiên khẽ híp lại, nắm tay trắng như phấn buông ở bên người siết chặt lại: "Chỉ là nhảy một điệu nhảy thôi?"

"Cần tôi viết giấy bảo đảm không?" Chiến Li cười, ánh mắt sâu xa khó dò, không rõ ý tứ.

"..." Trầm mặc, lúc này Diêu Hữu Thiên thật sự không làm rõ được mục đích của Chiến Li, nhưng ——

"Cô yên tâm, nếu như cô đồng ý nhảy với tôi một điệu nữa, tôi bảo đảm, vật liệu thép tập đoàn Chính Phát cần sẽ được đưa đến công trường ngay lập tức. Đương nhiên, cô có thể cự tuyệt, nhưng cô cần tin rằng, tôi có cách khiến công trình của tập đoàn Chính Phát kéo dài thêm nữa ——"

Diêu Hữu Thiên không nói gì, nếu là người khác, đương nhiên là kẻ ngốc nói mê.

Nhưng là nhà họ Chiến ——

Hít thở sâu, cô hơi cụp mắt xuống: "Hi vọng buổi chiều có thể nhìn thấy vật liệu tập đoàn Chính Phát cần xuất hiện đúng giờ trên công trường."

"Thẳng thắn lắm." Chiến Li đứng dậy đi đến trước mặt Diêu Hữu Thiên: "Vậy không biết lúc nào tiện cho cô Diêu nhỉ?"

"Tối hôm nay." Đánh nhanh thắng nhanh, dùng tốc độ nhanh nhất để giải quyết vấn đề là cá tính của Diêu Hữu Thiên.

"Cô Diêu đúng là một người nhanh nhẹn." Rõ ràng người khiến cô đồng ý điều kiện là anh ta, có điều bây giờ Chiến Li lại đổi ý: "Nhưng đáng tiếc là tối hôm nay tôi có chuyện phải đi công tác, chi bằng chờ tôi quay về?"

"Được." Mặc dù Diêu Hữu Thiên muốn nhanh chóng chấm dứt khế ước này một chút, nhưng đối phương không đồng ý, cô cũng không miễn cưỡng.

"Cô Diêu đi một mình ư? Hay là nể mặt tôi, cùng ăn một bữa cơm đi?"

"Không cần đâu." Diêu Hữu Thiên lắc đầu, khom người: "Tôi còn có việc, xin đi trước. Anh Chiến cứ tự nhiên."

Cũng không nhìn Chiến Li, đã xoay người lập tức đi ra ngoài.

Để lại Chiến Li nhìn bóng lưng rồi đi của cô, vẻ mặt càng lúc càng biến hóa khó lường.

.......................................

Trước khi tan làm, Diêu Hữu Thiên đã xác nhận được ba công trường của tập đoàn Chính Phát lại tiếp tục thi công, cô thở phào nhẹ nhõm.

Bất kể thế nào, chỉ cần công trình có thể tiếp tục, tổn thất tập đoàn Chính Phát chịu sẽ ít nhất.

Hơn nữa điều quan trọng nhất chính là cô thật sự không muốn công trình khu du lịch trì hoãn, để Cố Thừa Diệu có cơ hội xem thường.

Nghĩ đến Cố Thừa Diệu, trong lòng Diêu Hữu Thiên suy nghĩ buổi tối cần mua thức ăn gì.

Sáng nay tên đó không ra ngoài ăn bữa sáng, vậy bữa tối thì sao?

Đối với Diêu Hữu Thiên mà nói, tâm trạng này vẫn là lần đầu tiên.

Muốn đối tốt với một người, muốn khiến một người yêu mình, muốn làm cho trong lòng đối phương có mình ——

Diêu Hữu Thiên rơi quá sâu vào mạch suy nghĩ của mình, thậm chí không hề chú ý, không biết từ lúc nào trước mặt mình đã có thêm một người.

"Diêu Hữu Thiên, lòng dạ cô thật độc ác." Hôm đó Triệu Nhân Uyên bị Triệu Bách Xuyên đẩy một cái, trán đập xuống đất, chấn động não.

Kết quả lại có rất nhiều người sợ phiền phức, không đưa hắn đến bệnh viện. Cuối cùng vẫn là được một công nhân bảo vệ nhìn thấy, gọi điện thoại báo cảnh sát.

Mấy ngày nay hắn đều nằm ở bệnh viện, hôm nay mới xuất viện, cho nên hắn không quay về Bắc Đô, đương nhiên cũng không biết Diêu Hữu Thiên đã bảo Diêu Hữu Gia đừng đối phó với hắn nữa.

"Triệu Nhân Uyên?"

Nếu nói trên thế giới này có một người Diêu Hữu Thiên không muốn nhìn thấy nhất, vậy thì chẳng ai khác ngoài Triệu Nhân Uyên: "Sao lại là anh?"

"Không phải tôi thì là ai?" Triệu Nhân Uyên tức giận: "Người đàn bà độc ác này, lại để mặc gian phu của cô đẩy tôi ngã xuống đất? Hại tôi thiếu chút nữa thì chấn động não. Cô, cô đúng là —— "

"Chú ý đến cách nói chuyện của anh." Vẻ mặt Diêu Hữu Thiên cực lạnh lùng: "Nếu như anh còn tiếp tục nói lung tung, tôi không ngại bảo anh ấy đánh anh một trận nữa."

"Đồ đàn bà độc ác, người đàn bà độc ác này —— " Triệu Nhân Uyên chỉ vào Diêu Hữu Thiên, chỉ thiếu nước không động tay vào cô.

--------------

Hôm nay cuối tuần nên mình 1 phát 4 chap, các bạn đọc vui nhớ vote truyện nhennnnnnn

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenHHH.com