Fakenut Gui Ngai Kim Chu Sau Khong Luong Duoc
261.
Căn phòng kín bưng, không có lấy một cái cửa sổ, nguồn sáng yếu ớt duy nhất đến từ chiếc đèn bàn.Gương mặt Park Jaehyuk đỏ bừng, toàn thân đẫm mồ hôi.Cậu nằm trên chiếc giường lớn màu đen, quần áo xộc xệch, tay chân bị giam lại bởi còng tay đặc chế. Lee Minhyung ngồi giữa hai chân Park Jaehyuk, vừa quay vừa chụp, nói thực, hẳn chẳng thích việc này một chút nào.Lee tiên sinh ngồi ở chiếc ghế bên giường, gương mặt ông ẩn trong bóng tối. Ông ấn phần bịt mắt của Park Jaehyuk mà mình tự tay đeo lên, đầu ngón tay tựa như đang vuốt ve phần mắt bên dưới qua lớp vải mỏng manh: "Khó chịu không?""Lee tiên, tiên sinh," Bờ môi của Park Jaehyuk run rẩy, "Tôi không biết ngài, ngài đâu cần phí công vì một kẻ nhỏ bé như tôi chứ... nếu tôi có trót đắc tội ngài, xin ngài hãy giơ cao đánh khẽ, tha cho tôi được không?""Ha ha, cậu cho rằng tôi sẽ làm gì cậu chứ?" Lee tiên sinh cười nhẹ, đột nhiên, ông xốc bịt mắt của Park Jaehyuk lên, một cái tát giáng xuống!"Chát!"Park Jaehyuk nhìn gương mặt vặn vẹo của ông, cậu không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, cảm xúc phẫn nộ trào lên trong lòng nhưng lý trí nói rằng đừng để lộ cảm xúc của mình. Cậu buộc mình hồi tưởng lại: liệu có thật mình từng đắc tội Lee Sanghyeok không?Lee tiên sinh nhìn Park Jaehyuk đầy lạnh lùng: "Đánh cậu, còn sợ bẩn tay tôi."Lee Minhyung hiểu ý, vội lấy một chiếc găng tay trắng đeo cho ông, còn lẩm bẩm: "Chủ tịch, sao bệnh sạch sẽ của ngài càng ngày càng nặng thế? Cứ thế, sớm hay muộn ông cũng sẽ chết vì tởm lợm đám vi khuẩn, bác sĩ tâm lý đã bảo..."Có lẽ bởi vì nghề nghiệp của mình, chỉ cần có cơ hội chen miệng, Lee Minhyung chắc chắn sẽ lảm nhảm không thôi.Lee tiên sinh thản nhiên nhìn Lee Minhyung một cái, bỗng dưng, tiếng của Han Wangho vang lên trong gian phòng: "Lee tiên sinh, Lee tiên sinh thông minh ơi, điện thoại ngốc ngốc của ông kêu này, mau tiếp điện thoại nào~"Cổ Lee Minhyung nghẹn lại như bị ai bóp chặt, hắn trợn tròn mắt nhìn Lee tiên sinh rút điện thoại từ túi áo ra.Lee tiên sinh nói: "Bảo bối, nhớ tôi à?"Lee Minhyung cố gắng làm cho đầu óc trống rỗng, nhưng lỗ tai vẫn nghe rõ rành rành cuộc đối thoại bên đó.Hiện giờ, ngoài 'kinh ngạc' ra không còn một từ nào nữa có thể diễn tả cảm xúc của hắn lúc này. Lee Minhyung theo Lee tiên sinh cũng chừng 10 năm rồi, hắn hiểu rõ chủ tịch hơn bất cứ ai: tính chiếm hữu cực kỳ mạnh mẽ, làm việc theo cảm hứng, trong lòng luôn trống rỗng, thiếu cảm giác an toàn, đáng sợ hơn hết là, ông ta mắc bệnh tâm thẩn, chỉ cần không cẩn thận, ông có thể gây thương tích cho chính mình và người khác. Lee Minhyung không thể hiểu nổi, Han Wangho đâu có nhược trí, vậy sao cậu còn dám ở bên Lee tiên sinh.Park Jaehyuk nghe thấy tiếng Han Wangho, cậu định nói chuyện thì lại bị Lee Minhyung che miệng lại.Lee Minhyung nói: "Đừng nói!"Cúp máy, Lee tiên sinh cười hạnh phúc, nghiêng đầu qua nhìn Park Jaehyuk, hỏi: "Cậu vừa định nói gì?"Lee Minhyung buông tay ra, Park Jaehyuk thở dốc một hồi, nói: "Vừa nãy là giọng Han Wangho sao? Tôi quen cậu ấy, rất thân.""Thân bằng nào?" Lee tiên sinh nhẹ giọng hỏi, đột nhiên, ông cười thành tiếng, "Có thân bằng tôi không?"Park Jaehyuk trơ mắt nhìn người đàn ông đặt tay lên ngực mình, qua găng tay, ông nhéo cả một tảng thịt...Lee Minhyung không muốn nghe tiếng kêu thảm thiết, liền bịt miệng Park Jaehyuk lại."Ưm....ưm...ưm...!"Ánh mắt của Lee tiên sinh dần biến đổi, ông sờ sờ Park Jaehyuk, lại nhìn về phía Lee Minhyung, hỏi: "Mấy người phía sau cậu là ai?"Lee Minhyung sợ quá, vội quay đầu lại, đằng sau, đâu có gì."Các người là ai?" Lee tiên sinh nhìn về phía góc tường không một bóng người, hỏi nhẹ.Lee Minhyung không thèm quan tâm tới Park Jaehyuk nữa, hắn vội ra hiệu về phía camera theo dõi, nói cho người ở đâu bên kia: mau cử người tới đây, một tay hắn cố gắng giữ lấy Lee tiên sinh, tay còn lại đập đập mặt ông: "Chủ tịch ! Chủ tịch, đó là ảo giác!""A, tôi biết, a, ha ha" Lee tiên sinh nằm ngửa trên sàn, mặc cho đám người mới tới tiêm thuôc vào người mình, ông lẩm bẩm: "Catherine, linh hồn của ta muốn giết ta, nhưng bản thân nó không chiếm được thỏa mãn.""Ngài nói gì thế?" Bác sĩ cúi đầu, cố gắng nghe thấy điều ông vừa nói.Ánh mắt của Lee tiên sinh từ trần nhà, di chuyển tới bên mặt bác sĩ, bỗng nhiên, ông nói rất rõ ràng: "Cút."262.Han Wangho đang ăn cơm cùng Choi Wooje thì nhận được cuộc gọi của chủ nhà, bác nói cậu phải trả trước tiền thuê 6 tháng cuối năm.Giờ Han Wangho mới nhớ đến căn phòng cậu ở lúc trước đã tới kỳ trả phí."Sao thế? Điện thoại của Lee tiên sinh nhà cậu à?"Han Wangho lắc đầu: "Không phải. À, chốc nữa tôi có việc, anh muốn đi đâu? Tôi đưa.""Cậu về nhà à?""Đi làm."Choi Wooje vừa nghe thế liền hứng khởi: "Thế đêm nay Husky tới nhà tôi đi, tôi chăm cho, lúc nào bận xong thì qua đón, được không?"Han Wangho không ngờ Choi Wooje lại thích chó mèo đến mức này: "Thế cũng được, không phiền anh chứ?""Phiền cái gì." Choi Wooje hôn đầu Husky sung sướng.Sau cho chó ngố bị cưỡng hôn, nó bày ra bộ mặt 'anh sàm sỡ tôi' đầy hoảng sợ.Choi Wooje: "..."263.Đã bốn tháng rồi cậu không về phòng, lúc mở cửa, mém nữa thì Han Wangho bị cục nam châm phòng trộm trước cửa rụng vào chân, may mà cậu có chút võ nghệ, vừa thấy một cái bóng đen nhoáng lên liền né sang bên cạnh...Vậy nên, đạp vào cây lau nhà.Han Wangho ôm cái đùi bị chấn thương, đau đến cắn răng, bác chủ nhà lâu lắm rồi mới gặp cậu, vừa định qua nói chuyện thì thấy vẻ mặt đau đớn của Han Wangho nên lại thôi, lặng lẽ xuống lầu, còn nói thầm: "Mấy đứa trẻ bây giờ, nhìn cũng không đến nối tệ mà sao chỉ số thông minh thấp thế..."Han Wangho - bị gắn mác chỉ số thông minh thấp - đi quanh phòng một hồi mới nhận ra, chỉ số thông minh của mình không cao thật.Từ lúc học đại học, chuyển lên thành phố S, trừ ký túc xá, đây là nơi cậu ở lại lâu nhất, thế nhưng chỉ vài tháng không về, cậu gần như đã quên sạch cấu trúc phòng. Tuy là biết nhưng không có cảm giác quen thuộc, giống như một vị khách ăn nhờ ở đậu, dù cảnh có đẹp mấy thì cũng chỉ là nhìn vội thoáng qua.Từ lúc trên đường tới đây, cậu vẫn đang nghĩ: nên giao tiền phòng hay là chấm dứt hợp đồng.Không phải cậu không tin Lee tiên sinh, nhưng người yêu đang ân ái còn không chắc có thể đi tới cuối con đường nữa là mối quan hệ giữa hai người? Han Wangho nghĩ, đợi đến lúc Lee tiên sinh chán mình rồi, còn có chỗ để ẩn náu, tự liếm vết thương cho mình.Nhưng nếu đóng tiền phòng...Han Wangho cảm thấy mình chưa dồn hết tâm huyết cho cuộc tình này.Cậu không thích mình phải giấu diếm.Nghĩ đi nghĩ lại, Han Wangho quyết định cứ bỏ qua nó đã.Nhà nhiều đồ như thế, nếu chuyển đi thì phải tốn bao nhiều thời giờ để dọn đây?Ủy mị cái gì, quẳng cho ai chăm chỉ ấy!264.Han Wangho thấy Choi Wooje thích Husky nên nghĩ bụng để quá một ngày chắc cũng không sao, vậy nên mới không qua đón chó ngố.Trên đường về nhà, cậu qua cửa hàng Lee hóa mua thực phẩm, thấy mấy bác gái đang chọn gà, cậu cũng lẩn thẩn thế nào mà cho vào xe đẩy.Trước giờ cậu vẫn tự nhủ phải hầm món gì bồi bổ cho ông ấy mà cứ quên mất.Phải tốn công lắm mới hầm xong canh gà, Han Wangho vừa nhàn nhã gọi điện thoại cho quán ăn, đặt 4 món, vừa ngồi sofa xem TV. Đột nhiên, chuông cửa vang."Sao chuyển phát đến nhanh thế nhỉ?" Han Wangho vừa nói thẩm, vừa mở cửa.Bên ngoài, Lee tiên sinh đứng đó, cánh tay áo đã sắn lên một nửa, chiếc găng tay trắng muốt lốm đốm máu khô, mái tóc vốn chỉnh tề nay trở nên lộn xộn. Vừa thấy Han Wangho, ông liền lao lên hôn nồng nhiệt."Catherine, tình yêu đích thực của tôi."Han Wangho giận lắm, cậu phải công phu lắm mới làm xong canh gà cho uống, thế mà còn dám ra ngoài hái hoa, ngắt cỏ?"Catherine là ai? Lee Sanghyeok, ông nói rõ mọi chuyện cho tôi!"265.Lee Minhyung phải giải thích mãi, Han Wangho mới hiểu là Lee tiên sinh lại phát bệnh.Tuy cậu có thể tha thứ hiện đầu óc ông không bình thường, nhưng cái cô Catherine nào đó vẫn làm cậu giận điên lên. Tắt bếp ga đang hầm canh gà, cậu hầm hừ đi vào phòng, khóa trái cửa.Lee Minhyung không dám ở lâu, hắn chỉ đưa Lee tiên sinh ngồi trên sofa rồi vội vàng chạy mất.Lee tiên sinh gọi: "Catherine."Không biết Han Wangho đang làm gì trong phòng mà không đáp lại ông.Tâm trạng Lee tiên sinh hoàn toàn sa sút khi không được Han Wangho để ý tới, ông nhìn cổ tay của mình, đột nhiên, muốn rạch nó ra, chỉ có máu mới có thể khiến cảm xúc đang suy sụp của ông trở lại bình thường.Dưới tấm thảm đột nhiên xuất hiện một đầu ngón tay, sau đó ngón tay càng ngày càng dài, để lộ một nửa bàn tay, sau đó, gương mặt đáng yêu của Han Wangho cũng hiện lên, cậu nói: "Lee tiên sinh..."Bên cạnh cửa sổ, chuông gió kêu leng keng, Han Wangho phồng lên như một quả khinh khí cầu, cậu ngồi xổm bên cửa sổ, cười tít mắt: "Lee tiên sinh..."Lee tiên sinh nhìn vô số Han Wangho xung quanh mình, 'Catherine' của ông, họ tụ lại bên mình, ai nấy đều đang tươi cười.Gương mặt ông lộ vẻ sung sướng, quả là từ Địa ngục lên Thiên đường.Đột nhiên, Han Wangho trong thảm đột nhiên cười cười khóc khóc, vệt máu đỏ tươi xẹt qua hai má, rơi xuống nền đá cẩm thạch.Trái tim của Lee tiên sinh chợt đau đớn như bị kim châm.Tiếp sau, những 'Han Wangho' ở bên ông cứ nhu bị đồng hóa, ai nấy đều khóc ra nước mắt, vũng máu đã lan khắp phòng, càng ngày càng dâng lên."Lee tiên sinh...""Lee tiên sinh..."Các 'Han Wangho' từng bước, từng bước lại gần ông, chúng la lên.Lee tiên sinh muốn chạm thử xem gương mặt đầy máu đó có ấm hay không, nhưng lại nghĩ đó là nước mắt của Han Wangho, mọi dũng khí của ông đều tan biến.Trái tim, rất đau, rất lạnh lẽo."Làm gì thế! Mau ngồi lên nào!" Một giọng nói hoàn toàn khác biệt vang lên.Lee tiên sinh thấy cửa mở, trong 'đám Han Wangho' xuất hiện một người duy nhất không chảy huyết lệ.Đó mới là Catherine!Trong dòng suy nghĩ hỗn loạn, chỉ trong nháy mắt, ông chợt tỉnh táo.Han Wangho cầm thuốc, đỡ Lee tiên sinh dậy. Cậu không khỏi giật mình khi chạm vào phần áo sơ mi ướt sũng của ông. Cậu cảm thấy mình nên ổn định tinh thần cho Lee tiên sinh rồi hẵng đi lấy thuốc."Bảo bối..." Đột nhiên, vốn Lee tiên sinh đã mềm nhũn lại đưa tay qua ôm cứng lấy Han Wangho, đầu lưỡi liếm láp lỗ tai cậu, hai tay mò xuống, vuốt ve, chỉ cần một cái nhấn, Han Wangho đã rơi vào lòng ông, phần mông kề sát khiến cậu có thể phác thảo được hình dạng nơi đó của ông."Á... Nhẹ thôi." Han Wangho túm lấy bàn tay đang lần rờ trong quần áo mình. Bộ đồ ngủ cậu đang mặc khá rộng, co dãn tốt, Lee tiên sinh xốc áo cậu lên, vùi đầu vào trong.Han Wangho muốn ngăn cũng không kịp.Cậu có một nhược điểm trí mạng, đó là không được để người khác liếm 'hạt đậu' trước ngực mình, sờ cũng được nhưng chỉ cần chạm tới đầu lưỡi, cậu giống như xảy ra phản ứng hóa học, Han Wangho sẽ trở nên cực kỳ dâm đãng. Lee tiên sinh đã từng thử một lần, lần đó, Han Wangho cuốn lấy ông tới độ cả hai suýt nữa lăn xuống giường."A....ưm ~""Lee tiên sinh... nhanh, nhanh lên..."Han Wangho cảm thấy ngọn lửa trong mình hoàn toàn bùng cháy, cậu vội vã xé phăng áo sơ mi rồi quần của ông. Lee tiên sinh không phối hợp lắm, cậu liền quay qua, cởi đồ của mình."Bảo bối." Lee tiên sinh bỗng nhiên dừng mọi động tác, chôn mình vào hõm vai Han Wangho, lẩm bẩm.Phần dưới của Han Wangho đã đau tới độ muốn cắn người: "Dùng dằng cái gì, mau làm đi!"Ở đầu bên kia của máy theo dõi, Lee Minhyung, Kim Taegi, Trần Minh: "..."Bọn họ vốn chỉ là lo sau khi Lee tiên sinh phát bệnh, một mình Han Wangho không khắc phục được nên đành mở máy theo dõi ra, không ngờ lại thấy cái cảnh bạo lực này....Hóa ra Lee tiên sinh thích người như thế, khẩu vị đúng là độc đáo.Chỉ trong nháy mắt, trong đầu mọi người đều lướt qua câu nói đó."Tắt nhé?" Lee Minhyung chỉ vào máy.Bên trong máy tính của Kim Taegi còn lưu mấy đoạn hot mà ông bác sĩ trung niên bỉ bựa đó ghi hình, vậy nên anh rất bình tĩnh, nâng Trần Minh suýt ngất dậy, nói "Tắt đi."Tượng đài vĩ đại của Chủ tịch trong lòng mỗi người, dưới sự tấn công mạnh mẽ của bom đạn, đã......Vỡ tan tành.266.Hai người ngủ thẳng đến nửa đêm mới tỉnh lại.Han Wangho đi tắm rửa, Lee tiên sinh hóng gió đêm, ông đi ra ban công, gọi điện hỏi Kim Taegi về tình trạng của Park Jaehyuk.Han Wangho tắm xong, đi ra, thấy Lee tiên sinh đang dựa vào ban công hút thuốc, các thớ cơ săn chắc bao lấy khung xương hoàn mỹ, gương mặt anh tuấn và lập thể, thái độ lịch thiệp khi đối nhân xử thế, sức quyến rũ khó tả của người đàn ông trưởng thành....Ôi!Han Wangho bưng mặt.Cậu thực sự muốn qua XXOO cùng ông ấy một lần nữa.Phải biết rụt rè, rõ chưa! Cậu bảo mình thế nhưng ánh mắt vẫn dính về phía ban công....Ửm? Hình như có điều gì không đúng lắm? Han Wangho nhìn bóng dáng của Lee tiên sinh, tự hỏi.Nhưng không đúng chỗ nào nhỉ?Lee tiên sinh nói chuyện điện thoại xong, dụi đầu thuốc rồi vào phòng, Han Wangho nhìn thứ nhún nhảy giữa hai chân ông liền nhận ra điều không ổn là gì!"Lee tiên sinh, sao ông không mặc đồ đã đi ra ngoài thế?!"Lee tiên sinh biếng nhác nói: "Gió đêm thực thoải mái, không thích hợp mặc quần áo."Được rồi, Han Wangho không ngừng tự nhủ, ông ấy vẫn có khuyết điểm mà, đâu thể chỉ nhìn vào ưu điểm của một người chứ.267.Sau khi dọn dẹp căn hộ cậu thuê, Han Wangho đem đôi dép thỏ chuyên dụng của Lee tiên sinh về, đặt trong ngăn tủ, chỉ để kỉ niệm thôi. Nào ngờ, sáng hôm sau tỉnh dậy, sau khi nấu xong canh gà, cậu đi ra liền thấy Lee tiên sinh đang đi đôi dép đó."Sau ông lại đi đôi này?"Thực ra Han Wangho muốn hỏi: sao ông lại đào được cái dép này không biết."Thấy thì đi." Lee tiên sinh trả lời rất tự nhiên.Em giấu nó tận góc trong cùng của cái tủ, còn lấy đám dép lê che đi, mắt ông tinh đến độ nào mà nhìn xuyên được đồ vật hả. Han Wangho lặng thầm gào rú trong lòng.Lee tiên sinh cầm thìa, khuấy canh gà trong nồi, ra vẻ ghét bỏ: "Sao nhiều mỡ thế... Tôi vẫn chưa đói, em ăn trước đi.""Lúc múc ra sẽ vớt hết mỡ mà, ông xem này," Han Wangho bưng bát canh, đưa cho Lee tiên sinh, "Không hề có mỡ nhé, thanh lắm, em còn bỏ thêm dưa gang nữa, gần đây ông không được khỏe, phải ăn nhiều một chút để bồi bổ chứ."Lee tiên sinh nửa tin nửa ngờ, ông nếm thử một thìa rồi gật đầu: "Không tồi.""Đấy!" Han Wangho quay lưng lại, hâm nóng đồ ăn sẵn hôm qua, nói rất đắc ý, "Em nói với ông này, chiêu hầm canh này là em tự học thành tài đó, lúc học trung học, mẹ em nằm viện, ngày nào bố cũng đi chăm mẹ, không nấu ăn được. Em luôn nghĩ 'có sức khỏe là có tất cả', vậy nên mới xuống thư viện tìm sách hướng dẫn nấu ăn rồi làm theo, ha, ông đoán xem mọi chuyện xảy ra như thế nào? Hai tháng đó, em đưa canh cả 3 bữa sáng, trưa, chiều, tối cho mẹ, chưa một bữa nào là có món trùng nhau cả."Lee tiên sinh rất ít có cơ hội được nghe Han Wangho kể về quá khứ của mình, ông hơi nghiêng đầu, hỏi tiếp: "Thế lúc đó em cũng học nấu ăn luôn à?""Không phải, nhà em cứ như chế độ mẫu hệ vậy, mẹ và chị gái thống trị cả dòng họ. Phổi mẹ em kém nên chị em nấu cơm, sau đó chị phải đi công tác ở tỉnh ngoài nên lại chuyển sang cho bố nấu, nhưng ông ấy bận việc, lắm lúc đói quá, em đành tự làm, dần dần cũng biết." Nói đến đây, đột nhiên Han Wangho nhớ tới Lee tiên sinh từng làm mì cho cậu, liền thuận miệng hỏi: "Ông thì sao? Ông học nấu mì từ khi nào?"Lee tiên sinh nheo mắt suy nghĩ một hồi, không biết đoạn ký ức ấy đã lâu lắm rồi, hay vì ông không muốn nhớ tới mà nó đã bị quên đi: "Tôi không nhớ rõ lắm."Han Wangho bưng đồ ăn tới: "Ơ? Sao lại thế?""Quả thực không nhớ được," Lee tiên sinh có vẻ buồn rầu, "Hình như từ khi rất nhỏ tôi đã học nấu.""Nhỏ bằng nào?""Chừng 4-5 tuổi."Han Wangho hô nhỏ: "Từ khi nhỏ thế ông đã làm mì được rồi sao?" Nói xong, cậu mới nhận ra đây không phải trọng điểm, vội sửa lại, "Trí nhớ không tốt cũng không sao, em nấu não cho ông, đảm bảo lúc già không bị Alzheimer, thành ông già ngốc.""Có em, tôi sẽ không bị thế." Lee tiên sinh nói ra một câu thực buồn nôn."Cũng đúng," không hiểu thế nào, Han Wangho lỡ mất vế đầu của Lee tiên sinh, cậu gật đầu "Nghe nói, Alzheimer là do ít hoạt động não mới thế, ông thông minh tới độ tâm thần thế này, chắc chắn sẽ không mắc phải."Lee tiên sinh vỗ nhẹ đầu Han Wangho: "Em làm tôi quên mất chuyện muốn nói rồi đây này... À, không phải là trí nhớ tôi không tốt, mãi tới năm 8 tuổi, tôi vẫn sống cùng mẹ, bà ấy là trưởng nữ của gia tộc Tos, bà ngoại tôi là người Hàn Quốc... Gương mặt của tôi rất giống cha, vậy nên mẹ không muốn gặp tôi, mãi sau này, dì để tôi mặc đồ của bé gái thì thỉnh thoảng bà mới đến. Về sau, bà ấy bị bệnh rất nặng nên tôi mới qua chỗ cha. Có lẽ vì quãng thời gian sống cùng bà không được tốt đẹp lắm nên tôi mới ít khi nhớ tới."Han Wangho không ngờ bữa sáng bình thường này lại gợi ra hồi ức buồn của Lee tiên sinh, cậu biết, nếu mình nói rằng thương cảm cho ông hay gì gì đó thì với lòng tự trọng của ông, chắc chắn Lee tiên sinh sẽ giận, nhưng nếu không nói gì... thì đừng hòng nuốt trôi mấy món này."Ông... ông từng mặc đồ của nữ ạ?"Bầu không khí trầm trọng có vẻ trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều, hai mắt Han Wangho mở to, nhìn Lee tiên sinh.Han Wangho đơ ra một lúc, trong lòng cậu như có hàng ngàn con ngựa đang tung vó chạy rầm rầm, cậu hận không thể tát cho mình một cái. 'Cái miệng này, mày có nói tiếng người được không thế? Chuyện Lee tiên sinh từng mặc đồ nữ chẳng phải mình đã biết từ trước sao? Chủ đề này còn nhạy cảm hơn cả chủ đề trước nữa! Nhỡ Lee tiên sinh điên lên rồi phát bệnh, cái mạng này của mình chẳng phải cũng giống như con gà trong bát canh kia sao!!!'Đúng là tự đâm đầu vào chỗ chết!Bỗng nhiên, Han Wangho thấu hiểu hồng trần.Sống có gì vui, chết có gì sợ.Phía bên kia, Phật gia - Lee tiên sinh đang cười. Không phải cười điên dại, cũng không phải hừ nhẹ trêu tức, mà cười rất vui vẻ."Bảo bối, tôi không quan tâm chuyện mình từng mặc đồ nữ, em không cần làm vẻ mặt đó đâu..."Cửa sổ phản ánh gương mặt hoảng sợ, ngu si còn có chút ngây thơ, dâm tà của Han Wangho.Han Wangho đột nhiên nhớ tới một câu chị Phương từng khen mình:Em ấy à, trong lòng nghĩ gì liền viết hết lên mặt, dễ đoán lắm."Lee tiên sinh, lần sau nói chuyện, em có thể đeo mặt nạ không?" Han Wangho cầu xin rất đáng thương. Lee tiên sinh cười đau cả ruột.268.Ve mùa hạ của Seo Hayeon và Xuân Kiếp của Han Wangho được chiếu liên tiếp nhau, hơn nữa, gần đây, Han Wangho cũng thường xuyên xuất hiện trên truyền hình nên bắt đầu có tin đồn tình cảm giữa hai người.Han Wangho vẫn duy trì đức tính tốt là: không quan tâm đến mấy chuyện đó, nhưng trong lúc vô ý, cậu thấy một topic trên mạng khiến mình lạnh sống lưng."Một tuần ân ái của Han Wangho và Choi Wooje."Đúng lúc đó, Choi Wooje gửi tin nhắn cho Han Wangho, hào hứng kể mấy chuyện tức cười của Husky khi ở nhà anh, Han Wangho tiện tay liền gửi lại đường link dẫn tới topic đó.Ba phút sau, Choi Wooje trầm mặc."Anh nói xem, nếu tôi cho Lee tiên sinh xem cái này, ông ấy sẽ phản ứng thế nào?" Han Wangho hỏi."Không biết," Choi Wooje nói, "Nếu Môn Hyeonjoon thấy được cái này, anh ấy sẽ cấm chỉ tôi lên giường trong vòng nửa tháng."Han Wangho cảm thán: "Nếu Lee tiên sinh thấy, ông ấy sẽ không cho tôi xuống giường trong vòng nửa tháng."Hai người cùng thở dài ai oán.Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.269.Ngày thứ ba sau khi Husky tới nhà Choi Wooje, Lee tiên sinh mới phát hiện trong ổ chó không có bóng dáng nó."Han Wangho đâu?" Lee tiên sinh hỏi Han Wangho."Em ở đây mà, ông tìm em?" Han Wangho đi dép lê, loẹt quẹt chạy tới."Không phải em, là tìm chó.""A, Husky ấy hả. Em cho nó qua chỗ Choi Wooje ở mấy hôm, để nó đi phá hoại nhà người khác." Han Wangho nhẩm tính thời gian, lại nói, "Hình như mai Choi Wooje phải đi chụp hình, hôm nay em phải đi đón nó về."Lee tiên sinh nghe một hồi, hỏi: "Em và Choi Wooje thân nhau lắm hả?""Cũng tạm, Choi Wooje và Môn Hyeonjoon là một cặp đồng tính, em biết bọn họ từ hồi còn làm nhân viên trang điểm ở 'SKH Studio', sau đấy Choi Wooje chuyển nghề thành diễn viên, hồi quay Xuân Kiếp anh ta cũng quan tâm em nhiều."Lee tiên sinh nhăn mày: "Ở thành phố S... có nhiều cặp tình nhân đồng tính thế nhỉ."Han Wangho cố nhịn nhưng vẫn bật cười: "Ha ha, Lee tiên sinh, ngài có biết câu ngài vừa nói giống như lời của một trai thẳng lắm không?""Trai thẳng?" Hai hàng lông mày của Lee tiên sinh càng nhíu chặt vào nhau, "Cái gì thế?""Ông không biết à? Chẳng phải ông là gay sao?""Gay là...?"Han Wangho nhìn Lee tiên sinh có vẻ mù tịt, cảm thấy không biết diễn tả thế nào.Cậu mở baidu, truy cập vào mấy trang web gay mình hay xem, nghĩ ngợi một hồi, Han Wangho đóng hết những chat room mà bình thường chán quá vẫn lên ghẹo giai, chỉ để lại web 'xanh sạch', đến một miếng thịt cũng không bị lộ, nói: "Đây là trang web của dân đồng tính trong thành phố S, có diễn đàn, tiểu thuyết, hình ảnh - ảnh đời thường rồi các kiểu gì đó..."Lee tiên sinh bấm bừa vào một cái video, trong đó, người nổi tiếng của web này - Gwak-ajusshi - đang tập gym để rèn luyện cơ bụng. Ông chỉ liếc vài cái rồi tắt.Vẻ mặt không tốt lắm."Em thích xem mấy thứ này?"Trong lòng thằng gay nào chẳng có một hình tượng cơ bắp? Han Wangho trộm ngắm đám cơ bụng mềm dẻo và quyến rũ của Lee tiên sinh, ánh mắt ghim lại chỗ đó: "Em không thích.""Thế em nhìn đăm đăm thế làm gì." Lee tiên sinh hừ nhẹ, "Về sau không được xem mấy thứ này, biết chưa?"Han Wangho khom lưng, đồng ý, nhưng lại trộm ẩn mấy địa chỉ này đi, ai ngờ, mấy hôm sau, khi Han Wangho truy cập vào thì máy tính lại nhảy ra một trang web kỳ lạ.Con khỉ ngu ngốc nhảy tưng tưng trên màn hình, một dòng chữ dần hiện ra:Cậu Han Wangho, chủ tịch bảo cậu đừng xem loại website như thế này nữa, xin lỗi.Han Wangho: "..."QwQ Lee tiên sinh, ông làm gì với máy tính của em đấy.270.Seo Hayeon trở về từ Hawaii để tham gia tiệc tối của công ty, cô mang theo rất nhiều quà cho bạn bè, trong đó, quà của Han Wangho là to nhất.Lee tiên sinh không chịu rời Han Wangho. Vậy nên, lúc cô gọi tới, cậu cũng chỉ ấp úng nói qua loa. Seo Hayeon nghĩ, dù sao cũng mua quà rồi, đưa Phật thì đưa đến Tây thiên, cô bèn lái xe đến trước nhà Han Wangho để tặng.Đến nơi, Seo Hayeon gõ cửa hồi lâu mà không thấy động tĩnh gì, gọi điện lần nữa, bấy giờ Han Wangho mới phải nói thật."Đào tỷ tỷ, em sai, em sai mà, được chưa?"Seo Hayeon giận đến độ mắng xa xả qua điện thoại.Han Wangho cười khổ: "Lee tiên sinh bị bệnh, sao tôi có thể để mặc ông ấy chứ."Dù biết Seo Hayeon chỉ là muốn tốt cho mình, nhưng bị mắng vẫn thấy sợ."Tôi sai rồi, thật đấy, nhưng dù sao cũng làm rồi, sao có thể quay đầu làm lại chứ?"Seo Hayeon dần bình tĩnh lại, hỏi cậu có ra ngoài được không."... Tôi không đi được."Han Wangho che điện thoại lại, gọi Lee tiên sinh: "Lee tiên sinh, Lee tiên sinh!""Gấu gấu..." Lee tiên sinh không đi ra, Husky vẫy vẫy cái đuôi to xù, chỉ để lộ nửa cái đầu, đôi mắt tròn vo nhìn Han Wangho, tựa như đang cười.Han Wangho xoa xoa đầu Husky, gọi tiếp: "Lee tiên sinh, ông đi ra đi!"Cửa thư phòng mở ra, Lee tiên sinh tháo kính mắt xuống, hỏi: "Có chuyện gì thế?""Chút nữa Seo Hayeon qua đây, có được không?"Lee tiên sinh gật đầu, mang theo bộ mặt mệt mỏi quay lại phòng.Han Wangho lo cho sức khỏe ông, dặn: "Nếu thấy mệt thì nghỉ đi, công việc thì tạm để đó cũng được.""Được rồi," Han Wangho cầm điện thoại lên, "Seo Hayeon, tôi ở khu biệt thự ở đường vòng số 6, cạnh vườn hoa ấy. Tôi cũng không rõ đây là căn nào, cô cứ tới đi, tôi ra cửa lớn đón."
Căn phòng kín bưng, không có lấy một cái cửa sổ, nguồn sáng yếu ớt duy nhất đến từ chiếc đèn bàn.Gương mặt Park Jaehyuk đỏ bừng, toàn thân đẫm mồ hôi.Cậu nằm trên chiếc giường lớn màu đen, quần áo xộc xệch, tay chân bị giam lại bởi còng tay đặc chế. Lee Minhyung ngồi giữa hai chân Park Jaehyuk, vừa quay vừa chụp, nói thực, hẳn chẳng thích việc này một chút nào.Lee tiên sinh ngồi ở chiếc ghế bên giường, gương mặt ông ẩn trong bóng tối. Ông ấn phần bịt mắt của Park Jaehyuk mà mình tự tay đeo lên, đầu ngón tay tựa như đang vuốt ve phần mắt bên dưới qua lớp vải mỏng manh: "Khó chịu không?""Lee tiên, tiên sinh," Bờ môi của Park Jaehyuk run rẩy, "Tôi không biết ngài, ngài đâu cần phí công vì một kẻ nhỏ bé như tôi chứ... nếu tôi có trót đắc tội ngài, xin ngài hãy giơ cao đánh khẽ, tha cho tôi được không?""Ha ha, cậu cho rằng tôi sẽ làm gì cậu chứ?" Lee tiên sinh cười nhẹ, đột nhiên, ông xốc bịt mắt của Park Jaehyuk lên, một cái tát giáng xuống!"Chát!"Park Jaehyuk nhìn gương mặt vặn vẹo của ông, cậu không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, cảm xúc phẫn nộ trào lên trong lòng nhưng lý trí nói rằng đừng để lộ cảm xúc của mình. Cậu buộc mình hồi tưởng lại: liệu có thật mình từng đắc tội Lee Sanghyeok không?Lee tiên sinh nhìn Park Jaehyuk đầy lạnh lùng: "Đánh cậu, còn sợ bẩn tay tôi."Lee Minhyung hiểu ý, vội lấy một chiếc găng tay trắng đeo cho ông, còn lẩm bẩm: "Chủ tịch, sao bệnh sạch sẽ của ngài càng ngày càng nặng thế? Cứ thế, sớm hay muộn ông cũng sẽ chết vì tởm lợm đám vi khuẩn, bác sĩ tâm lý đã bảo..."Có lẽ bởi vì nghề nghiệp của mình, chỉ cần có cơ hội chen miệng, Lee Minhyung chắc chắn sẽ lảm nhảm không thôi.Lee tiên sinh thản nhiên nhìn Lee Minhyung một cái, bỗng dưng, tiếng của Han Wangho vang lên trong gian phòng: "Lee tiên sinh, Lee tiên sinh thông minh ơi, điện thoại ngốc ngốc của ông kêu này, mau tiếp điện thoại nào~"Cổ Lee Minhyung nghẹn lại như bị ai bóp chặt, hắn trợn tròn mắt nhìn Lee tiên sinh rút điện thoại từ túi áo ra.Lee tiên sinh nói: "Bảo bối, nhớ tôi à?"Lee Minhyung cố gắng làm cho đầu óc trống rỗng, nhưng lỗ tai vẫn nghe rõ rành rành cuộc đối thoại bên đó.Hiện giờ, ngoài 'kinh ngạc' ra không còn một từ nào nữa có thể diễn tả cảm xúc của hắn lúc này. Lee Minhyung theo Lee tiên sinh cũng chừng 10 năm rồi, hắn hiểu rõ chủ tịch hơn bất cứ ai: tính chiếm hữu cực kỳ mạnh mẽ, làm việc theo cảm hứng, trong lòng luôn trống rỗng, thiếu cảm giác an toàn, đáng sợ hơn hết là, ông ta mắc bệnh tâm thẩn, chỉ cần không cẩn thận, ông có thể gây thương tích cho chính mình và người khác. Lee Minhyung không thể hiểu nổi, Han Wangho đâu có nhược trí, vậy sao cậu còn dám ở bên Lee tiên sinh.Park Jaehyuk nghe thấy tiếng Han Wangho, cậu định nói chuyện thì lại bị Lee Minhyung che miệng lại.Lee Minhyung nói: "Đừng nói!"Cúp máy, Lee tiên sinh cười hạnh phúc, nghiêng đầu qua nhìn Park Jaehyuk, hỏi: "Cậu vừa định nói gì?"Lee Minhyung buông tay ra, Park Jaehyuk thở dốc một hồi, nói: "Vừa nãy là giọng Han Wangho sao? Tôi quen cậu ấy, rất thân.""Thân bằng nào?" Lee tiên sinh nhẹ giọng hỏi, đột nhiên, ông cười thành tiếng, "Có thân bằng tôi không?"Park Jaehyuk trơ mắt nhìn người đàn ông đặt tay lên ngực mình, qua găng tay, ông nhéo cả một tảng thịt...Lee Minhyung không muốn nghe tiếng kêu thảm thiết, liền bịt miệng Park Jaehyuk lại."Ưm....ưm...ưm...!"Ánh mắt của Lee tiên sinh dần biến đổi, ông sờ sờ Park Jaehyuk, lại nhìn về phía Lee Minhyung, hỏi: "Mấy người phía sau cậu là ai?"Lee Minhyung sợ quá, vội quay đầu lại, đằng sau, đâu có gì."Các người là ai?" Lee tiên sinh nhìn về phía góc tường không một bóng người, hỏi nhẹ.Lee Minhyung không thèm quan tâm tới Park Jaehyuk nữa, hắn vội ra hiệu về phía camera theo dõi, nói cho người ở đâu bên kia: mau cử người tới đây, một tay hắn cố gắng giữ lấy Lee tiên sinh, tay còn lại đập đập mặt ông: "Chủ tịch ! Chủ tịch, đó là ảo giác!""A, tôi biết, a, ha ha" Lee tiên sinh nằm ngửa trên sàn, mặc cho đám người mới tới tiêm thuôc vào người mình, ông lẩm bẩm: "Catherine, linh hồn của ta muốn giết ta, nhưng bản thân nó không chiếm được thỏa mãn.""Ngài nói gì thế?" Bác sĩ cúi đầu, cố gắng nghe thấy điều ông vừa nói.Ánh mắt của Lee tiên sinh từ trần nhà, di chuyển tới bên mặt bác sĩ, bỗng nhiên, ông nói rất rõ ràng: "Cút."262.Han Wangho đang ăn cơm cùng Choi Wooje thì nhận được cuộc gọi của chủ nhà, bác nói cậu phải trả trước tiền thuê 6 tháng cuối năm.Giờ Han Wangho mới nhớ đến căn phòng cậu ở lúc trước đã tới kỳ trả phí."Sao thế? Điện thoại của Lee tiên sinh nhà cậu à?"Han Wangho lắc đầu: "Không phải. À, chốc nữa tôi có việc, anh muốn đi đâu? Tôi đưa.""Cậu về nhà à?""Đi làm."Choi Wooje vừa nghe thế liền hứng khởi: "Thế đêm nay Husky tới nhà tôi đi, tôi chăm cho, lúc nào bận xong thì qua đón, được không?"Han Wangho không ngờ Choi Wooje lại thích chó mèo đến mức này: "Thế cũng được, không phiền anh chứ?""Phiền cái gì." Choi Wooje hôn đầu Husky sung sướng.Sau cho chó ngố bị cưỡng hôn, nó bày ra bộ mặt 'anh sàm sỡ tôi' đầy hoảng sợ.Choi Wooje: "..."263.Đã bốn tháng rồi cậu không về phòng, lúc mở cửa, mém nữa thì Han Wangho bị cục nam châm phòng trộm trước cửa rụng vào chân, may mà cậu có chút võ nghệ, vừa thấy một cái bóng đen nhoáng lên liền né sang bên cạnh...Vậy nên, đạp vào cây lau nhà.Han Wangho ôm cái đùi bị chấn thương, đau đến cắn răng, bác chủ nhà lâu lắm rồi mới gặp cậu, vừa định qua nói chuyện thì thấy vẻ mặt đau đớn của Han Wangho nên lại thôi, lặng lẽ xuống lầu, còn nói thầm: "Mấy đứa trẻ bây giờ, nhìn cũng không đến nối tệ mà sao chỉ số thông minh thấp thế..."Han Wangho - bị gắn mác chỉ số thông minh thấp - đi quanh phòng một hồi mới nhận ra, chỉ số thông minh của mình không cao thật.Từ lúc học đại học, chuyển lên thành phố S, trừ ký túc xá, đây là nơi cậu ở lại lâu nhất, thế nhưng chỉ vài tháng không về, cậu gần như đã quên sạch cấu trúc phòng. Tuy là biết nhưng không có cảm giác quen thuộc, giống như một vị khách ăn nhờ ở đậu, dù cảnh có đẹp mấy thì cũng chỉ là nhìn vội thoáng qua.Từ lúc trên đường tới đây, cậu vẫn đang nghĩ: nên giao tiền phòng hay là chấm dứt hợp đồng.Không phải cậu không tin Lee tiên sinh, nhưng người yêu đang ân ái còn không chắc có thể đi tới cuối con đường nữa là mối quan hệ giữa hai người? Han Wangho nghĩ, đợi đến lúc Lee tiên sinh chán mình rồi, còn có chỗ để ẩn náu, tự liếm vết thương cho mình.Nhưng nếu đóng tiền phòng...Han Wangho cảm thấy mình chưa dồn hết tâm huyết cho cuộc tình này.Cậu không thích mình phải giấu diếm.Nghĩ đi nghĩ lại, Han Wangho quyết định cứ bỏ qua nó đã.Nhà nhiều đồ như thế, nếu chuyển đi thì phải tốn bao nhiều thời giờ để dọn đây?Ủy mị cái gì, quẳng cho ai chăm chỉ ấy!264.Han Wangho thấy Choi Wooje thích Husky nên nghĩ bụng để quá một ngày chắc cũng không sao, vậy nên mới không qua đón chó ngố.Trên đường về nhà, cậu qua cửa hàng Lee hóa mua thực phẩm, thấy mấy bác gái đang chọn gà, cậu cũng lẩn thẩn thế nào mà cho vào xe đẩy.Trước giờ cậu vẫn tự nhủ phải hầm món gì bồi bổ cho ông ấy mà cứ quên mất.Phải tốn công lắm mới hầm xong canh gà, Han Wangho vừa nhàn nhã gọi điện thoại cho quán ăn, đặt 4 món, vừa ngồi sofa xem TV. Đột nhiên, chuông cửa vang."Sao chuyển phát đến nhanh thế nhỉ?" Han Wangho vừa nói thẩm, vừa mở cửa.Bên ngoài, Lee tiên sinh đứng đó, cánh tay áo đã sắn lên một nửa, chiếc găng tay trắng muốt lốm đốm máu khô, mái tóc vốn chỉnh tề nay trở nên lộn xộn. Vừa thấy Han Wangho, ông liền lao lên hôn nồng nhiệt."Catherine, tình yêu đích thực của tôi."Han Wangho giận lắm, cậu phải công phu lắm mới làm xong canh gà cho uống, thế mà còn dám ra ngoài hái hoa, ngắt cỏ?"Catherine là ai? Lee Sanghyeok, ông nói rõ mọi chuyện cho tôi!"265.Lee Minhyung phải giải thích mãi, Han Wangho mới hiểu là Lee tiên sinh lại phát bệnh.Tuy cậu có thể tha thứ hiện đầu óc ông không bình thường, nhưng cái cô Catherine nào đó vẫn làm cậu giận điên lên. Tắt bếp ga đang hầm canh gà, cậu hầm hừ đi vào phòng, khóa trái cửa.Lee Minhyung không dám ở lâu, hắn chỉ đưa Lee tiên sinh ngồi trên sofa rồi vội vàng chạy mất.Lee tiên sinh gọi: "Catherine."Không biết Han Wangho đang làm gì trong phòng mà không đáp lại ông.Tâm trạng Lee tiên sinh hoàn toàn sa sút khi không được Han Wangho để ý tới, ông nhìn cổ tay của mình, đột nhiên, muốn rạch nó ra, chỉ có máu mới có thể khiến cảm xúc đang suy sụp của ông trở lại bình thường.Dưới tấm thảm đột nhiên xuất hiện một đầu ngón tay, sau đó ngón tay càng ngày càng dài, để lộ một nửa bàn tay, sau đó, gương mặt đáng yêu của Han Wangho cũng hiện lên, cậu nói: "Lee tiên sinh..."Bên cạnh cửa sổ, chuông gió kêu leng keng, Han Wangho phồng lên như một quả khinh khí cầu, cậu ngồi xổm bên cửa sổ, cười tít mắt: "Lee tiên sinh..."Lee tiên sinh nhìn vô số Han Wangho xung quanh mình, 'Catherine' của ông, họ tụ lại bên mình, ai nấy đều đang tươi cười.Gương mặt ông lộ vẻ sung sướng, quả là từ Địa ngục lên Thiên đường.Đột nhiên, Han Wangho trong thảm đột nhiên cười cười khóc khóc, vệt máu đỏ tươi xẹt qua hai má, rơi xuống nền đá cẩm thạch.Trái tim của Lee tiên sinh chợt đau đớn như bị kim châm.Tiếp sau, những 'Han Wangho' ở bên ông cứ nhu bị đồng hóa, ai nấy đều khóc ra nước mắt, vũng máu đã lan khắp phòng, càng ngày càng dâng lên."Lee tiên sinh...""Lee tiên sinh..."Các 'Han Wangho' từng bước, từng bước lại gần ông, chúng la lên.Lee tiên sinh muốn chạm thử xem gương mặt đầy máu đó có ấm hay không, nhưng lại nghĩ đó là nước mắt của Han Wangho, mọi dũng khí của ông đều tan biến.Trái tim, rất đau, rất lạnh lẽo."Làm gì thế! Mau ngồi lên nào!" Một giọng nói hoàn toàn khác biệt vang lên.Lee tiên sinh thấy cửa mở, trong 'đám Han Wangho' xuất hiện một người duy nhất không chảy huyết lệ.Đó mới là Catherine!Trong dòng suy nghĩ hỗn loạn, chỉ trong nháy mắt, ông chợt tỉnh táo.Han Wangho cầm thuốc, đỡ Lee tiên sinh dậy. Cậu không khỏi giật mình khi chạm vào phần áo sơ mi ướt sũng của ông. Cậu cảm thấy mình nên ổn định tinh thần cho Lee tiên sinh rồi hẵng đi lấy thuốc."Bảo bối..." Đột nhiên, vốn Lee tiên sinh đã mềm nhũn lại đưa tay qua ôm cứng lấy Han Wangho, đầu lưỡi liếm láp lỗ tai cậu, hai tay mò xuống, vuốt ve, chỉ cần một cái nhấn, Han Wangho đã rơi vào lòng ông, phần mông kề sát khiến cậu có thể phác thảo được hình dạng nơi đó của ông."Á... Nhẹ thôi." Han Wangho túm lấy bàn tay đang lần rờ trong quần áo mình. Bộ đồ ngủ cậu đang mặc khá rộng, co dãn tốt, Lee tiên sinh xốc áo cậu lên, vùi đầu vào trong.Han Wangho muốn ngăn cũng không kịp.Cậu có một nhược điểm trí mạng, đó là không được để người khác liếm 'hạt đậu' trước ngực mình, sờ cũng được nhưng chỉ cần chạm tới đầu lưỡi, cậu giống như xảy ra phản ứng hóa học, Han Wangho sẽ trở nên cực kỳ dâm đãng. Lee tiên sinh đã từng thử một lần, lần đó, Han Wangho cuốn lấy ông tới độ cả hai suýt nữa lăn xuống giường."A....ưm ~""Lee tiên sinh... nhanh, nhanh lên..."Han Wangho cảm thấy ngọn lửa trong mình hoàn toàn bùng cháy, cậu vội vã xé phăng áo sơ mi rồi quần của ông. Lee tiên sinh không phối hợp lắm, cậu liền quay qua, cởi đồ của mình."Bảo bối." Lee tiên sinh bỗng nhiên dừng mọi động tác, chôn mình vào hõm vai Han Wangho, lẩm bẩm.Phần dưới của Han Wangho đã đau tới độ muốn cắn người: "Dùng dằng cái gì, mau làm đi!"Ở đầu bên kia của máy theo dõi, Lee Minhyung, Kim Taegi, Trần Minh: "..."Bọn họ vốn chỉ là lo sau khi Lee tiên sinh phát bệnh, một mình Han Wangho không khắc phục được nên đành mở máy theo dõi ra, không ngờ lại thấy cái cảnh bạo lực này....Hóa ra Lee tiên sinh thích người như thế, khẩu vị đúng là độc đáo.Chỉ trong nháy mắt, trong đầu mọi người đều lướt qua câu nói đó."Tắt nhé?" Lee Minhyung chỉ vào máy.Bên trong máy tính của Kim Taegi còn lưu mấy đoạn hot mà ông bác sĩ trung niên bỉ bựa đó ghi hình, vậy nên anh rất bình tĩnh, nâng Trần Minh suýt ngất dậy, nói "Tắt đi."Tượng đài vĩ đại của Chủ tịch trong lòng mỗi người, dưới sự tấn công mạnh mẽ của bom đạn, đã......Vỡ tan tành.266.Hai người ngủ thẳng đến nửa đêm mới tỉnh lại.Han Wangho đi tắm rửa, Lee tiên sinh hóng gió đêm, ông đi ra ban công, gọi điện hỏi Kim Taegi về tình trạng của Park Jaehyuk.Han Wangho tắm xong, đi ra, thấy Lee tiên sinh đang dựa vào ban công hút thuốc, các thớ cơ săn chắc bao lấy khung xương hoàn mỹ, gương mặt anh tuấn và lập thể, thái độ lịch thiệp khi đối nhân xử thế, sức quyến rũ khó tả của người đàn ông trưởng thành....Ôi!Han Wangho bưng mặt.Cậu thực sự muốn qua XXOO cùng ông ấy một lần nữa.Phải biết rụt rè, rõ chưa! Cậu bảo mình thế nhưng ánh mắt vẫn dính về phía ban công....Ửm? Hình như có điều gì không đúng lắm? Han Wangho nhìn bóng dáng của Lee tiên sinh, tự hỏi.Nhưng không đúng chỗ nào nhỉ?Lee tiên sinh nói chuyện điện thoại xong, dụi đầu thuốc rồi vào phòng, Han Wangho nhìn thứ nhún nhảy giữa hai chân ông liền nhận ra điều không ổn là gì!"Lee tiên sinh, sao ông không mặc đồ đã đi ra ngoài thế?!"Lee tiên sinh biếng nhác nói: "Gió đêm thực thoải mái, không thích hợp mặc quần áo."Được rồi, Han Wangho không ngừng tự nhủ, ông ấy vẫn có khuyết điểm mà, đâu thể chỉ nhìn vào ưu điểm của một người chứ.267.Sau khi dọn dẹp căn hộ cậu thuê, Han Wangho đem đôi dép thỏ chuyên dụng của Lee tiên sinh về, đặt trong ngăn tủ, chỉ để kỉ niệm thôi. Nào ngờ, sáng hôm sau tỉnh dậy, sau khi nấu xong canh gà, cậu đi ra liền thấy Lee tiên sinh đang đi đôi dép đó."Sau ông lại đi đôi này?"Thực ra Han Wangho muốn hỏi: sao ông lại đào được cái dép này không biết."Thấy thì đi." Lee tiên sinh trả lời rất tự nhiên.Em giấu nó tận góc trong cùng của cái tủ, còn lấy đám dép lê che đi, mắt ông tinh đến độ nào mà nhìn xuyên được đồ vật hả. Han Wangho lặng thầm gào rú trong lòng.Lee tiên sinh cầm thìa, khuấy canh gà trong nồi, ra vẻ ghét bỏ: "Sao nhiều mỡ thế... Tôi vẫn chưa đói, em ăn trước đi.""Lúc múc ra sẽ vớt hết mỡ mà, ông xem này," Han Wangho bưng bát canh, đưa cho Lee tiên sinh, "Không hề có mỡ nhé, thanh lắm, em còn bỏ thêm dưa gang nữa, gần đây ông không được khỏe, phải ăn nhiều một chút để bồi bổ chứ."Lee tiên sinh nửa tin nửa ngờ, ông nếm thử một thìa rồi gật đầu: "Không tồi.""Đấy!" Han Wangho quay lưng lại, hâm nóng đồ ăn sẵn hôm qua, nói rất đắc ý, "Em nói với ông này, chiêu hầm canh này là em tự học thành tài đó, lúc học trung học, mẹ em nằm viện, ngày nào bố cũng đi chăm mẹ, không nấu ăn được. Em luôn nghĩ 'có sức khỏe là có tất cả', vậy nên mới xuống thư viện tìm sách hướng dẫn nấu ăn rồi làm theo, ha, ông đoán xem mọi chuyện xảy ra như thế nào? Hai tháng đó, em đưa canh cả 3 bữa sáng, trưa, chiều, tối cho mẹ, chưa một bữa nào là có món trùng nhau cả."Lee tiên sinh rất ít có cơ hội được nghe Han Wangho kể về quá khứ của mình, ông hơi nghiêng đầu, hỏi tiếp: "Thế lúc đó em cũng học nấu ăn luôn à?""Không phải, nhà em cứ như chế độ mẫu hệ vậy, mẹ và chị gái thống trị cả dòng họ. Phổi mẹ em kém nên chị em nấu cơm, sau đó chị phải đi công tác ở tỉnh ngoài nên lại chuyển sang cho bố nấu, nhưng ông ấy bận việc, lắm lúc đói quá, em đành tự làm, dần dần cũng biết." Nói đến đây, đột nhiên Han Wangho nhớ tới Lee tiên sinh từng làm mì cho cậu, liền thuận miệng hỏi: "Ông thì sao? Ông học nấu mì từ khi nào?"Lee tiên sinh nheo mắt suy nghĩ một hồi, không biết đoạn ký ức ấy đã lâu lắm rồi, hay vì ông không muốn nhớ tới mà nó đã bị quên đi: "Tôi không nhớ rõ lắm."Han Wangho bưng đồ ăn tới: "Ơ? Sao lại thế?""Quả thực không nhớ được," Lee tiên sinh có vẻ buồn rầu, "Hình như từ khi rất nhỏ tôi đã học nấu.""Nhỏ bằng nào?""Chừng 4-5 tuổi."Han Wangho hô nhỏ: "Từ khi nhỏ thế ông đã làm mì được rồi sao?" Nói xong, cậu mới nhận ra đây không phải trọng điểm, vội sửa lại, "Trí nhớ không tốt cũng không sao, em nấu não cho ông, đảm bảo lúc già không bị Alzheimer, thành ông già ngốc.""Có em, tôi sẽ không bị thế." Lee tiên sinh nói ra một câu thực buồn nôn."Cũng đúng," không hiểu thế nào, Han Wangho lỡ mất vế đầu của Lee tiên sinh, cậu gật đầu "Nghe nói, Alzheimer là do ít hoạt động não mới thế, ông thông minh tới độ tâm thần thế này, chắc chắn sẽ không mắc phải."Lee tiên sinh vỗ nhẹ đầu Han Wangho: "Em làm tôi quên mất chuyện muốn nói rồi đây này... À, không phải là trí nhớ tôi không tốt, mãi tới năm 8 tuổi, tôi vẫn sống cùng mẹ, bà ấy là trưởng nữ của gia tộc Tos, bà ngoại tôi là người Hàn Quốc... Gương mặt của tôi rất giống cha, vậy nên mẹ không muốn gặp tôi, mãi sau này, dì để tôi mặc đồ của bé gái thì thỉnh thoảng bà mới đến. Về sau, bà ấy bị bệnh rất nặng nên tôi mới qua chỗ cha. Có lẽ vì quãng thời gian sống cùng bà không được tốt đẹp lắm nên tôi mới ít khi nhớ tới."Han Wangho không ngờ bữa sáng bình thường này lại gợi ra hồi ức buồn của Lee tiên sinh, cậu biết, nếu mình nói rằng thương cảm cho ông hay gì gì đó thì với lòng tự trọng của ông, chắc chắn Lee tiên sinh sẽ giận, nhưng nếu không nói gì... thì đừng hòng nuốt trôi mấy món này."Ông... ông từng mặc đồ của nữ ạ?"Bầu không khí trầm trọng có vẻ trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều, hai mắt Han Wangho mở to, nhìn Lee tiên sinh.Han Wangho đơ ra một lúc, trong lòng cậu như có hàng ngàn con ngựa đang tung vó chạy rầm rầm, cậu hận không thể tát cho mình một cái. 'Cái miệng này, mày có nói tiếng người được không thế? Chuyện Lee tiên sinh từng mặc đồ nữ chẳng phải mình đã biết từ trước sao? Chủ đề này còn nhạy cảm hơn cả chủ đề trước nữa! Nhỡ Lee tiên sinh điên lên rồi phát bệnh, cái mạng này của mình chẳng phải cũng giống như con gà trong bát canh kia sao!!!'Đúng là tự đâm đầu vào chỗ chết!Bỗng nhiên, Han Wangho thấu hiểu hồng trần.Sống có gì vui, chết có gì sợ.Phía bên kia, Phật gia - Lee tiên sinh đang cười. Không phải cười điên dại, cũng không phải hừ nhẹ trêu tức, mà cười rất vui vẻ."Bảo bối, tôi không quan tâm chuyện mình từng mặc đồ nữ, em không cần làm vẻ mặt đó đâu..."Cửa sổ phản ánh gương mặt hoảng sợ, ngu si còn có chút ngây thơ, dâm tà của Han Wangho.Han Wangho đột nhiên nhớ tới một câu chị Phương từng khen mình:Em ấy à, trong lòng nghĩ gì liền viết hết lên mặt, dễ đoán lắm."Lee tiên sinh, lần sau nói chuyện, em có thể đeo mặt nạ không?" Han Wangho cầu xin rất đáng thương. Lee tiên sinh cười đau cả ruột.268.Ve mùa hạ của Seo Hayeon và Xuân Kiếp của Han Wangho được chiếu liên tiếp nhau, hơn nữa, gần đây, Han Wangho cũng thường xuyên xuất hiện trên truyền hình nên bắt đầu có tin đồn tình cảm giữa hai người.Han Wangho vẫn duy trì đức tính tốt là: không quan tâm đến mấy chuyện đó, nhưng trong lúc vô ý, cậu thấy một topic trên mạng khiến mình lạnh sống lưng."Một tuần ân ái của Han Wangho và Choi Wooje."Đúng lúc đó, Choi Wooje gửi tin nhắn cho Han Wangho, hào hứng kể mấy chuyện tức cười của Husky khi ở nhà anh, Han Wangho tiện tay liền gửi lại đường link dẫn tới topic đó.Ba phút sau, Choi Wooje trầm mặc."Anh nói xem, nếu tôi cho Lee tiên sinh xem cái này, ông ấy sẽ phản ứng thế nào?" Han Wangho hỏi."Không biết," Choi Wooje nói, "Nếu Môn Hyeonjoon thấy được cái này, anh ấy sẽ cấm chỉ tôi lên giường trong vòng nửa tháng."Han Wangho cảm thán: "Nếu Lee tiên sinh thấy, ông ấy sẽ không cho tôi xuống giường trong vòng nửa tháng."Hai người cùng thở dài ai oán.Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.269.Ngày thứ ba sau khi Husky tới nhà Choi Wooje, Lee tiên sinh mới phát hiện trong ổ chó không có bóng dáng nó."Han Wangho đâu?" Lee tiên sinh hỏi Han Wangho."Em ở đây mà, ông tìm em?" Han Wangho đi dép lê, loẹt quẹt chạy tới."Không phải em, là tìm chó.""A, Husky ấy hả. Em cho nó qua chỗ Choi Wooje ở mấy hôm, để nó đi phá hoại nhà người khác." Han Wangho nhẩm tính thời gian, lại nói, "Hình như mai Choi Wooje phải đi chụp hình, hôm nay em phải đi đón nó về."Lee tiên sinh nghe một hồi, hỏi: "Em và Choi Wooje thân nhau lắm hả?""Cũng tạm, Choi Wooje và Môn Hyeonjoon là một cặp đồng tính, em biết bọn họ từ hồi còn làm nhân viên trang điểm ở 'SKH Studio', sau đấy Choi Wooje chuyển nghề thành diễn viên, hồi quay Xuân Kiếp anh ta cũng quan tâm em nhiều."Lee tiên sinh nhăn mày: "Ở thành phố S... có nhiều cặp tình nhân đồng tính thế nhỉ."Han Wangho cố nhịn nhưng vẫn bật cười: "Ha ha, Lee tiên sinh, ngài có biết câu ngài vừa nói giống như lời của một trai thẳng lắm không?""Trai thẳng?" Hai hàng lông mày của Lee tiên sinh càng nhíu chặt vào nhau, "Cái gì thế?""Ông không biết à? Chẳng phải ông là gay sao?""Gay là...?"Han Wangho nhìn Lee tiên sinh có vẻ mù tịt, cảm thấy không biết diễn tả thế nào.Cậu mở baidu, truy cập vào mấy trang web gay mình hay xem, nghĩ ngợi một hồi, Han Wangho đóng hết những chat room mà bình thường chán quá vẫn lên ghẹo giai, chỉ để lại web 'xanh sạch', đến một miếng thịt cũng không bị lộ, nói: "Đây là trang web của dân đồng tính trong thành phố S, có diễn đàn, tiểu thuyết, hình ảnh - ảnh đời thường rồi các kiểu gì đó..."Lee tiên sinh bấm bừa vào một cái video, trong đó, người nổi tiếng của web này - Gwak-ajusshi - đang tập gym để rèn luyện cơ bụng. Ông chỉ liếc vài cái rồi tắt.Vẻ mặt không tốt lắm."Em thích xem mấy thứ này?"Trong lòng thằng gay nào chẳng có một hình tượng cơ bắp? Han Wangho trộm ngắm đám cơ bụng mềm dẻo và quyến rũ của Lee tiên sinh, ánh mắt ghim lại chỗ đó: "Em không thích.""Thế em nhìn đăm đăm thế làm gì." Lee tiên sinh hừ nhẹ, "Về sau không được xem mấy thứ này, biết chưa?"Han Wangho khom lưng, đồng ý, nhưng lại trộm ẩn mấy địa chỉ này đi, ai ngờ, mấy hôm sau, khi Han Wangho truy cập vào thì máy tính lại nhảy ra một trang web kỳ lạ.Con khỉ ngu ngốc nhảy tưng tưng trên màn hình, một dòng chữ dần hiện ra:Cậu Han Wangho, chủ tịch bảo cậu đừng xem loại website như thế này nữa, xin lỗi.Han Wangho: "..."QwQ Lee tiên sinh, ông làm gì với máy tính của em đấy.270.Seo Hayeon trở về từ Hawaii để tham gia tiệc tối của công ty, cô mang theo rất nhiều quà cho bạn bè, trong đó, quà của Han Wangho là to nhất.Lee tiên sinh không chịu rời Han Wangho. Vậy nên, lúc cô gọi tới, cậu cũng chỉ ấp úng nói qua loa. Seo Hayeon nghĩ, dù sao cũng mua quà rồi, đưa Phật thì đưa đến Tây thiên, cô bèn lái xe đến trước nhà Han Wangho để tặng.Đến nơi, Seo Hayeon gõ cửa hồi lâu mà không thấy động tĩnh gì, gọi điện lần nữa, bấy giờ Han Wangho mới phải nói thật."Đào tỷ tỷ, em sai, em sai mà, được chưa?"Seo Hayeon giận đến độ mắng xa xả qua điện thoại.Han Wangho cười khổ: "Lee tiên sinh bị bệnh, sao tôi có thể để mặc ông ấy chứ."Dù biết Seo Hayeon chỉ là muốn tốt cho mình, nhưng bị mắng vẫn thấy sợ."Tôi sai rồi, thật đấy, nhưng dù sao cũng làm rồi, sao có thể quay đầu làm lại chứ?"Seo Hayeon dần bình tĩnh lại, hỏi cậu có ra ngoài được không."... Tôi không đi được."Han Wangho che điện thoại lại, gọi Lee tiên sinh: "Lee tiên sinh, Lee tiên sinh!""Gấu gấu..." Lee tiên sinh không đi ra, Husky vẫy vẫy cái đuôi to xù, chỉ để lộ nửa cái đầu, đôi mắt tròn vo nhìn Han Wangho, tựa như đang cười.Han Wangho xoa xoa đầu Husky, gọi tiếp: "Lee tiên sinh, ông đi ra đi!"Cửa thư phòng mở ra, Lee tiên sinh tháo kính mắt xuống, hỏi: "Có chuyện gì thế?""Chút nữa Seo Hayeon qua đây, có được không?"Lee tiên sinh gật đầu, mang theo bộ mặt mệt mỏi quay lại phòng.Han Wangho lo cho sức khỏe ông, dặn: "Nếu thấy mệt thì nghỉ đi, công việc thì tạm để đó cũng được.""Được rồi," Han Wangho cầm điện thoại lên, "Seo Hayeon, tôi ở khu biệt thự ở đường vòng số 6, cạnh vườn hoa ấy. Tôi cũng không rõ đây là căn nào, cô cứ tới đi, tôi ra cửa lớn đón."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenHHH.com