TruyenHHH.com

Doi Ngon Vong Lap Cua Hi Vong

Dụ Ngôn dừng chân tại một cửa hàng quần áo có tiếng, nàng đi vào bên trong và bắt đầu lựa chọn thứ mà nàng muốn mua.

Đới Manh đi theo sau nàng ấy.

Dụ Ngôn cầm thử cái váy màu trắng rồi ướm lên người nàng, sau đó nhìn Đới Manh mà hỏi: "Hợp không?"

Khoé môi Đới Manh khẽ nhếch lên, đôi mắt cô sáng rực mà nhìn nàng ấy tinh nghịch ở trước mặt, cô nhỏ giọng nói: "Đẹp."

Dụ Ngôn lại nhìn bản thân mình trong gương một lần nữa, sau đó nàng với tay lấy một chiếc váy màu đỏ ướm thử lên người rồi bắt đầu phân vân không biết nên chọn cái nào.

"Màu đỏ sẽ tôn da của tiểu thư, lại rất sexy, còn màu trắng thì khá là giống công chúa." Đới Manh nhìn liền biết Dụ Ngôn đang phân vân, cô lập tức lên tiếng góp ý cho nàng ấy.

"Tiểu thư sẽ mặc nhân dịp gì nhỉ?" Đới Manh hỏi tiếp.

Dụ Ngôn chép miệng nói: "Tối nay đi bar."

Đới Manh nghe vậy trong lòng lập tức không vui, có phải như vậy thì nếu nàng ấy mặc trang phục gợi cảm thì hàng tá người cả nam lẫn nữ sẽ nhìn chằm chằm vào nàng ấy hay không?

"Cô nói cái màu đỏ làm tôn da của tôi sao?" Dụ Ngôn cầm chiếc váy đỏ hai dây làm bằng vải ren đầy gợi cảm kia trên tay, khẽ hỏi lại Đới Manh.

Đới Manh mất hứng mà ừ nhẹ một cái.

Dụ Ngôn vui vẻ treo lại chiếc váy trắng lên kệ, sau đó ung dung đi vào phòng thử đồ.

Đám bạn của Dụ Ngôn từ cửa hàng khác chạy đến, họ đã mua được một số thứ và đang xách ở trên tay, một người đưa giỏ đồ của cô ấy cho Đới Manh, nói: "Chị cầm cái này giúp em với."

Đới Manh nhìn thấy bốn túi đồ của cô gái đó đưa đến cho mình, cô rũ mắt nhìn cô gái đó, nhỏ giọng hỏi: "Cái này của Dụ tiểu thư sao?"

Cô gái kia lắc đầu, nói: "Của em."

Đới Manh mỉm cười mà nói: "Sao tôi phải cầm giúp em?"

Cô bạn kia của Dụ Ngôn không nghĩ là Đới Manh sẽ từ chối mình, cô ta ấp úng nói: "Chị là vệ sĩ của Dụ Ngôn mà, cầm giúp bạn của cậu ấy một chút có làm sao?"

Đới Manh đan mười ngón tay thon dài đầy tinh tế của mình vào nhau, mắt cô hướng về căn phòng thay đồ gần đó, sau đó lại dời tầm mắt về cô gái trước mặt, cô nói: "Bởi vì tôi là vệ sĩ của Dụ Ngôn nên tôi không có bổn phận phải giúp ai khác, mong em thông cảm."

Đám bạn của Dụ Ngôn trố mắt mà nhìn Đới Manh, bình thường vệ sĩ của Dụ Ngôn chưa bao giờ từ chối bất cứ yêu cầu nào của bọn họ, Đới Manh là người đầu tiên.

Dụ Ngôn ở trong phòng thử đồ đi ra, nhìn thấy đám bạn của mình đã tụ tập đông đủ ở đây, nàng nói: "Nhanh thế sao? Đợi một chút tớ thanh toán đã."

Dụ Ngôn nói rồi cầm chiếc váy đỏ trên tay, vui vẻ đi đến quầy để thanh toán.

Sau khi thanh toán xong xuôi, Dụ Ngôn đi đến đưa cái túi cho Đới Manh, Đới Manh cúi đầu nhận lấy túi đồ của nàng ấy, khoé môi không nhịn được mà mỉm cười.

Nàng ấy lúc nào cũng đáng yêu như thế sao?

Dụ Ngôn nhìn đám bạn đang không mấy vui vẻ của mình, nàng thắc mắc mà hỏi: "Sao đấy? Có chuyện gì sao?"

"Không có gì, đi ăn thôi." Cô gái kia xua xua tay với Dụ Ngôn, sau đó xoay người đi ra ngoài, đám người kia cũng đi theo.

Dụ Ngôn khó hiểu mà nhìn bọn họ rồi cũng nối gót theo đám bạn để đi đến cửa hàng lẩu ở gần đó.

Đới Manh ngồi ở bàn phía sau lưng Dụ Ngôn, chậm rãi ăn nồi lẩu nhỏ mà nàng ấy đã gọi cho cô.

Đám bạn của Dụ Ngôn bắt đầu xôn xao nói về chuyện ở trên lớp học, sau đó lại chuyển sang bài giảng của giảng viên ngày hôm nay và cuối cùng là hỏi nhau tối nay đi bar mặc gì.

Đới Manh ở bàn ăn thở dài một cái.

Bực mình chết đi được! Biết thế khi nãy không khen như thế thì nàng ấy đã không chọn cái váy gợi cảm chết tiệt đó rồi!

Dụ Ngôn vui vẻ nói: "Mới mua cái váy xinh lắm, buổi tối cho các cậu loé mắt."

"Đùuuuuuu!" Đám bạn của Dụ Ngôn đồng thanh ríu rít khen ngợi.

"Ê nè, cái chị gái lần trước ở quán bar xin Wechat của cậu, chị ấy có nhắn tin tán tỉnh gì chưa?"

Dụ Ngôn nghe vậy thì chán chường thở dài một cái, nàng nói: "Có nhắn nhưng tớ cảm thấy không thích, có lẽ là không hợp."

"Chị ấy có nói hôm nay sẽ ở quán bar đợi cậu, không lẽ định đổi quán sao?"

"Tớ thấy chị ấy được mà, soái muốn chết! Đổi lại nếu chị ấy xin Wechat của tớ thì không chừng đêm đó tớ đã có một đêm nồng nhiệt rồi."

"Dụ Ngôn không có như cậu! Cậu ấy là gái ngoan đó."

Dụ Ngôn buồn cười mà nói: "Thì tất nhiên là phải trải qua giai đoạn thích, yêu rồi mới lên giường, mặc dù tớ có phóng khoáng nhưng tớ không thể chưa yêu mà lên giường sớm như vậy."

"Vậy tối nay vẫn quán cũ sao? Hay cậu thử cho chị ấy một cơ hội đi?"

Dụ Ngôn đáp: "Vẫn quán cũ, thế thì tuỳ thuộc vào biểu hiện đêm nay của chị ấy đã."

Đới Manh cảm thấy bữa ăn này nuốt không nổi.

Buổi tối chín giờ ba mươi phút, Dụ Ngôn ở trên lầu bước xuống, Đới Manh đang đứng đợi nàng ở bên ngoài xe, nhìn thấy nàng ấy trong bộ váy đỏ hết sức gợi cảm và quyến rũ kia, Đới Manh khẽ nuốt nước bọt một cái.

Chiếc váy đỏ được làm bằng vải ren nửa kín nửa hở, chiếc váy ngắn đến đùi làm lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn của nàng ấy, váy màu đỏ như Đới Manh nói, rất tôn lên làn da trắng như tuyết của Dụ Ngôn.

Trông Dụ Ngôn vừa trưởng thành lại rất kiều diễm, nếu nhìn thật lâu có thể sẽ bị nàng ấy nuốt chửng đi cả linh hồn mất, Dụ Ngôn thật sự là một yêu tinh đích thực.

Lớp trang điểm của Dụ Ngôn không quá dày nhưng cũng không quá mỏng, chính là mỗi nơi đều được trang điểm rất tỉ mỉ nhưng lại không quá đậm nét, vừa hài hoà lại vừa nổi bật trong mắt người khác.

Lớn lên xinh đẹp thế này, ai lại không mê nàng ấy đến chết cơ chứ?

Đới Manh khẽ cúi đầu chào nàng ấy, sau đó cô mở cửa xe cho nàng ấy ngồi vào.

Dụ Ngôn thong thả ngồi vào trong xe.

Nàng đưa điện thoại của mình cho Đới Manh đọc địa chỉ, vừa lúc đó nàng nhận được một tin nhắn Wechat hiện lên dòng chữ: [Em đi chưa? Chị ở đây đợi em.]

Đới Manh khẽ cắn răng.

Sau khi Đới Manh nổ máy và bắt đầu rời đi, Dụ Ngôn ngồi ở ghế lái phụ nhắn tin với cô gái kia, tủm tỉm mỉm cười làm Đới Manh vừa đau lòng vừa khó chịu.

Hai người dừng tại một quán bar lớn ở trung tâm thành phố, bảo vệ của quán bar tiến đến để mở cửa xe cho nàng nhưng rất nhanh Đới Manh đã tranh làm điều đó, cô gật đầu với những người bảo vệ mặc đồ vest đen của quán bar, sau đó cúi đầu đợi Dụ Ngôn bước chân ra ngoài.

Dụ Ngôn từ bên trong xe bước xuống, những người đang đứng ở trước cửa quán bar lập tức bị nàng thu hút lấy, mỗi người đều dán chặt đôi mắt vào nàng ấy cho đến khi nàng ấy đi khuất vào bên trong mới thôi.

Bên trong quán, tiếng nhạc ồn ào vang lên inh ỏi, ánh đèn mờ ảo nhấp nháy liên tục không ngừng, làn khói thuốc ở khắp mọi nơi làm cho nơi đây trở nên mờ mịt. Có những bàn có các cặp đôi đang mãnh liệt hôn nhau, có những bàn lại rất đông người cùng nhau trò chuyện vui vẻ và khu vực đông người nhất có lẽ là khu vực nhảy múa của đám người kia, họ đang cùng nhau nhảy theo điệu nhạc sôi động. Đới Manh lần đầu tiên bước vào một nơi như thế này, thật sự có chút choáng.

Dụ Ngôn được một người bảo vệ đưa nàng đến bàn mà bạn bè nàng đã đặt sẵn.

Đới Manh đếm sơ qua thì có đến mười người đang ngồi tại đó bao gồm đám bạn bảy người của Dụ Ngôn và thêm hai người nam, một người nữ khác.

Hai người nam kia có lẽ là bạn của đám bạn của nàng, còn người nữ kia...

Người nữ kia nhìn thấy Dụ Ngôn đến thì đôi mắt sáng rực rồi đứng dậy, từng bước tiến đến gần với Dụ Ngôn.

"Hú, công chúa đến rồi!"

"Aaaaaaaaa đẹp thế! Gợi cảm điên luôn!"

"Tớ điên vì Dụ Ngôn mất!"

Người phụ nữ kia nắm lấy bàn tay của Dụ Ngôn rồi hôn nhẹ lên mu bàn tay của nàng một cái, cô ấy nói: "Đã lâu không gặp, công chúa nhỏ của chị."

Dụ Ngôn mỉm cười rồi rụt tay lại, nàng tỏ ra không có gì mà nói: "Đã lâu không gặp, Nghiên Dương."

"Ngồi đây!"

"Ngồi vào ngồi vào!"

Đám bạn của Dụ Ngôn bắt đầu xôn xao khi đã đến đông đủ, vội vàng lôi kéo Dụ Ngôn ngồi xuống ghế.

Đới Manh thở dài một cái, cô đứng xoay người nhìn về phía đám đông nhảy múa, hai tay đan lại với nhau, nghiêm chỉnh vào tư thế làm việc nghiêm túc.

Tuy là cô tỏ ra không quan tâm đến họ nhưng tai cô vẫn cố gắng nghe ngóng những câu chuyện mà họ nói, thỉnh thoảng lại nhìn qua xem Dụ Ngôn thế nào, đã bị người khác tán đổ hay chưa.

Cô đã nhìn sơ qua cô gái kia một lượt, cô gái đó mặc chiếc quần jean đen và một chiếc áo thun bó sát cơ thể, sau đó khoác chiếc áo khoác da lên người, mái tóc cô ấy không quá dài, chính là kiểu tóc mullet dài hơn vai một chút, gương mặt của cô ấy rất ưa nhìn lại có chút soái.

Chung quy lại vẫn thua cô một chút, sao có thể cưa đổ nàng ấy được chứ?

Hừ.

Đám bạn của Dụ Ngôn tuy là ăn chơi có chút sa đoạ nhưng cũng không quá mức hư hỏng, Đới Manh nhìn thấy ai đến đây cũng đều dùng bóng cười và hút shisha nghi ngút khói, còn bọn họ chỉ uống rượu, còn lại không đụng đến.

Đới Manh cũng không rõ tửu lượng của Dụ Ngôn có tốt hay không, cô sợ nàng ấy sẽ bị say sớm mất.

Tên chết bầm kia cứ cho nàng ấy uống rượu mãi.

"Chị Đới Manh, uống một ly đi." Một người bạn của Dụ Ngôn đi đến ôm lấy cánh tay của Đới Manh, đưa ly rượu đến cho Đới Manh, khẽ nói bên tai cô.

Đới Manh rùng mình một cái.

Những nơi cần đụng chạm thì cô gái này đều đã để cô chạm vào, trong lòng Đới Manh hàng vạn từ muốn mắng chửi nhưng không thể thốt ra từ nào.

Cô! Là! Con! Gái! Còn! Trong! Trắng!

"Tôi không uống, cảm ơn em." Đới Manh vội rụt tay lại rồi đứng cách cô gái kia một khoảng, có chút hoảng hốt không thể giấu được.

"Uống một chút, một chút thì có làm sao ~ "

Cô gái kia lại chạy đến túm lấy cánh tay của Đới Manh rồi nhét ly rượu vào tay của cô, sau đó cô gái đó lại nhanh tay mà cởi nút áo cao nhất của Đới Manh ra, nói: "Đừng gài kín như vậy, sẽ rất khó thở."

Đới Manh: "..."

Mấy người định chơi đùa tôi kiểu gì đây?

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenHHH.com