TruyenHHH.com

[Đam mỹ/Hoàn] Tinh tế âm nhạc đại sư - Thanh Sắc Vũ Dực

Chương 72: Biểu diễn lưu động (2)

linn_Ber

Tác giả: Thanh Sắc Vũ Dực

Bé tập tô: Bơ Chắng [@linn_Ber]

-------------------------------------------------------------

Tô Nguyệt Nhu là một người có cơ thể mẹ cực kỳ đặc biệt, có thể tự nguyện trở thành thể nghiệm của viện nghiên cứu, hơn nữa suốt nhiều năm như vậy vẫn chưa từng xảy ra dị biến tinh thần, ý chí tinh thần vô cùng kiên cường. Nếu không bị Lê Chiến phát hiện, Lê Viêm cũng từng có ý định tạo ra thêm một phôi thai thể nghiệm khác, tiếc rằng cho dù có nuôi dưỡng Lê Hân dưới danh nghĩa Lê thành, cuối cùng vẫn bị Lê Chiến phát hiện. Một khi đã như vậy, thì không thể tiếp tục kế hoạch ấy nữa. May mà Lê Viêm đã tìm được một phương pháp mới, nên tạm thời gác lại chuyện phôi thai thể nghiệm.

Ban đầu gã chỉ để ý tới Lý Hâm bởi vì sự hứng thú xuất phát từ Lê Chiến, nhưng hiện tại, với một người chưa từng tin vào trùng hợp như Lê Viêm, thì bản thân Lý Hâm lại khiến gã càng thêm tò mò. Gã phải có được người này, tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe người đó đàn, thậm chí phải mang về viện nghiên cứu để kiểm tra thì mới có thể yên tâm.

Lý Hâm đang ở trên địa bàn của gã, có thể tiếp cận dễ như trở bàn tay, chỉ là bên cạnh người đó có người canh giữ. Nghiêm Sí mang kính râm, người ngoài không nhận ra, nhưng với tư cách là thượng tướng của Quân đoàn số Ba – Lê Viêm làm sao có thể bị một cặp kính nhỏ này che giấu được.

Gã nhớ trên mạng từng có tin đồn về Lý Hâm và Nghiêm Sí, xem ra là thật. Tất nhiên, những tin đồn bát quái như vậy không quan trọng với Lê Viêm, điều gã đang nghĩ đến bây giờ là làm thế nào để giành lấy Lý Hâm từ tay Nghiêm Sí – hoặc tốt nhất là có thể mang cả hai đi luôn, dù sao gã cũng...

Không được, sức mạnh của Nghiêm Sí quá mạnh. Mang đi một mình Lý Hân đã là rắc rối, nếu lại mang thêm cả Nghiêm Sí thì sẽ càng phiền hơn. Hơn nữa, phía Nghiêm Sí, Lê Viêm đã sớm bày sẵn kế hoạch, chỉ đợi thời cơ thích hợp là có thể ra tay, không cần phải hành động trước rồi tự rước họa vào thân.

Cùng lắm chỉ là phiền toái hơn một chút mà thôi, dù sao cả tinh hệ Bắc Cương kia đều là địa bàn của gã. Lê Viêm phẩy tay, thân vệ binh dẫn theo Lý Lâm rời đi, từ đây về sau, thủ đô sẽ không còn một người đàn ông vô năng suốt ngày say xỉn, đã đoạn tuyệt quan hệ cha con với con trai – Lý Lâm từ đêm nay sẽ hoàn toàn biến mất.

22 giờ, toàn bộ doanh trại đột nhiên vang lên tiếng còi báo động – báo động bị tấn công, hơn nữa là cảnh giới cao nhất. Mức độ báo động này đồng nghĩa với việc ít nhất có hàng trăm triệu con trùng vũ trụ đang ý đồ tấn công biên giới. Tất cả binh lính dù đang ngủ hay đang yêu đương ve vãn tay nhỏ cũng lập tức bước vào trạng thái chiến đấu, chỉ trong vòng 30 giây đã sắp xếp người bên cạnh xong và lập tức lao đến tiền tuyến. Sarah từ phòng chạy ra, chỉ thấy vô số chiến hạm đang phóng lên không, kết thành đội hình phá vỡ tầng khí quyển rồi bay ra ngoài.

Ngay sau đó, tất cả mọi người đều nghe thấy âm thanh cảnh báo:

"Tất cả nhân viên chú ý, theo vệ tinh dò xét, cách tinh cầu Bắc Cương - 1 khoảng 5000 km, có mấy trăm triệu trùng vũ trụ đang tiến đến với vận tốc 10.000 km/giờ, dự tính trong vòng nửa giờ sẽ đến tinh cầu Bắc Cương. Lực lượng phòng vệ sẽ sắp xếp các vị đến nơi trú ẩn ngầm để lánh nạn, xin tất cả nhân viên tập trung tại quảng trường trung tâm trong vòng năm phút nữa. Lặp lại, theo vệ tinh dò xét..."

Nghiêm Sí ôm Lê Hân đang hôn mê lao đến quảng trường trung tâm, khi nhìn thấy vô số chiến hạm cất cánh, anh không nhịn được mà siết chặt nắm tay. Tinh cầu Bắc Cương - 1 chỉ có 1,5 triệu binh sĩ, trong đó 70% là dị năng giả cấp B, 25% là cấp A, phần còn lại là cấp C, có ba sĩ quan cấp S, và Lê Viêm – một người cấp SS. Theo tính toán, một binh sĩ cấp B được trang bị đầy đủ có thể một mình đối đầu với trăm con trùng vũ trụ, cấp C có thể đối phó hơn mười con, cấp A thì khoảng 10.000 con, cấp S và SS thì khỏi phải bàn – lúc trước, chỉ bốn người ở Hắc Ám tinh, một cấp S và ba cấp SS đã xử lý gọn gàng năm trăm triệu con trùng, căn bản chính là những "thuốc diệt trùng hình người".

Nhưng như vậy vẫn không đủ! Hàng trăm triệu con trùng vũ trụ đối đầu với hơn một triệu binh sĩ, tức là bình quân mỗi người phải chống lại hàng vạn con – cho dù có anh và Lê Viêm, thêm ba sĩ quan cấp S nữa, liều mạng cũng chỉ có thể tiêu diệt được trăm triệu con, so với con số khổng lồ kia thì vẫn là quá ít! Khoảng cách giữa tinh cầu bốn sao gần nhất và đây mất một giờ chạy hết tốc lực mới có thể tiếp viện, nhưng với cách "lấy số lượng nghiền nát" của đám trùng, chỉ cần mười phút là có thể ăn sạch một tinh cầu. Cho dù tinh cầu Bắc Cương - 1 có các chiến sĩ, cũng chỉ có thể trụ được khoảng 20 phút mà thôi.

Nghiêm Sí là một quân nhân, bất kể anh thuộc quân đoàn nào, vào thời điểm này, anh không thể chỉ bảo vệ Lê Hân rồi trơ mắt nhìn đồng đội mình bị đám trùng vũ trụ khủng khiếp kia ăn sống nuốt tươi. Dù có thêm một người như anh cũng không thay đổi được cục diện, nhưng anh không thể trốn vào hầm trú ẩn, để những binh sĩ còn lại phải chiến đấu liều mạng ở tiền tuyến.

Đúng lúc này, Sarah cũng bước vào quảng trường. Nghiêm Sí nhìn cô thật sâu một cái, bàn tay siết chặt đến mức kẽ tay cũng bị rạn da. Anh khó nhọc giao Lê Hân cho Sarah, dặn dò: "Chăm sóc cậu ấy cho tốt."

Tuy chỉ là một binh sĩ văn nghệ, nhưng xuất thân học thức cao lại được Angel tôi luyện, Sarah cũng hiểu tâm trạng của Nghiêm Sí lúc này. Chỉ cần là một chiến sĩ, thì không thể bỏ trốn khi ra trận. Anh không phải vứt bỏ Lê Hân, mà là đem người mình yêu giấu ở một nơi an toàn, còn mình thì ra tiền tuyến, tạo nên sự bình yên này cho cậu.

Lúc này Lê Hân tuy chưa tỉnh lại, nhưng nhờ tinh thần lực trở nên hùng hậu mà đầu óc lại rất tỉnh táo, có thể "thấy" được sự giằng co và lựa chọn của Nghiêm Sí, và cũng hiểu được quyết định đó. Trong tình huống như vậy, chẳng lẽ còn có thể ép một người anh hùng chỉ ở lại bên cạnh mình? Chiến trường mới là nơi Nghiêm Sí nên thuộc về!

Bị Sarah ôm trong lòng, tinh thần lực của cậu "nhìn thấy" Nghiêm Sí điều khiển "Khởi Hành" bay thẳng về phía tầng khí quyển. Lê Hân cảm nhận tinh thần lực dao động từng đợt, cậu không thể lừa dối bản thân. Giờ phút này khi "nhìn thấy" bóng lưng Nghiêm Sí rời đi, trong lòng cậu tràn đầy lo lắng mà không thể giấu. Cậu thật sự thích người này, yêu mà không hối hận, không thể quay đầu lại.

Nếu, nếu đúng như cậu đoán, đúng như những gì hệ thống từng ngụ ý, Nghiêm Sí chính là A Mộc, thì người mà cậu yêu chính là một người hoàn hảo thật sự. Nhưng nếu không phải... Lê Hân hiểu rõ, tình cảm là điều không thể né tránh. Một khi không phải, cậu sẽ phải đối mặt với nỗi dày vò từ cả hai phía.

Cậu chỉ mong là thật.

Sau khi Nghiêm Sí rời đi, Sarah ôm Lê Hân, dẫn theo đám thuộc hạ vừa gào khóc vừa an ủi nhau kéo cả đoàn diễn tiến vào hầm trú ẩn. Có vài người khóc dữ dội quá mức, không ai chịu bước tiếp. Hầm trú ẩn cũng không phải hoàn toàn an toàn – mấy con trùng vũ trụ có khứu giác cực nhạy, có thể ngửi ra toàn bộ đồ ăn trên tinh cầu. Nếu binh lính phía trước không giữ nổi, thì hầm trú ẩn cũng chỉ cầm cự được trong thời gian ngắn.

Nếu viện quân chưa đến mà hầm trú ẩn bị phá, bọn họ chỉ trong vài phút sẽ bị bầy trùng nuốt sạch, ngay cả một mảnh xương trắng cũng không còn.

Có một cô gái khóc thút thít không chịu vào hầm, nói trốn ở đó chẳng khác nào là lương khô dự trữ cho sâu, cô từng xem các binh sĩ bị hại vì trú ẩn đều bị ăn mất xác. Cô vừa khóc vừa làm mọi người hoang mang, khiến ai cũng không dám bước vào. Sarah nghe mà bực mình, liền giao Lê Hân trong lòng cho binh lính dẫn đường, xông ra sau đoàn, tát cô gái một cái thật mạnh!

Sarah có cấp bậc gien là cấp B, còn phần lớn diễn viên chỉ có cấp C hoặc D. Cái tát đó khiến cô gái bị hất ngã quỳ rạp trên đất, một bên mặt sưng vù, rơi mất một cái răng, miệng phun máu tươi. Cô gái nghẹn ngào vài tiếng, bị đánh đau đến vậy mà không dám khóc thêm một tiếng.

"Hầm trú ẩn có thể trụ được khoảng một tiếng. Nếu ngươi không muốn trông đợi hy vọng viện quân đến trong một tiếng này, thì cút ra ngoài cho sâu ăn!" Sarah giận dữ hét vào mặt cô gái.

Một tiếng quát ấy khiến mọi người đều im bặt. Cô gái khó nhọc bò dậy, chuẩn bị đi theo đội vào hầm, nhưng bị Sarah giữ lại: "Ngươi chẳng phải không muốn vào sao? Ở lại phía sau đi, cuối cùng mới được vào! Đừng làm mất thời gian của người khác."

Câu đó vừa nói ra, không còn ai dám than phiền. Mọi người lặng lẽ xếp hàng đi vào lối hầm chỉ đủ cho một người đi qua. Sarah túm cô gái gây chuyện đi sau cùng.

Dù sao Lê Hân cũng đã được binh lính dẫn đầu bảo vệ vào hầm trước, cậu đã an toàn, bản thân cô cũng coi như không phụ sự tin tưởng. Cô là người chịu trách nhiệm toàn bộ cho đoàn diễn, lúc này cần ưu tiên đảm bảo sự sống còn của cả đoàn, và người cuối cùng tất nhiên là cô.

Sau khi mọi người vào hết, Sarah thô bạo nhét cô gái gây rối vào trong, sau đó tự mình bước vào, cuối cùng là các binh lính giữ cửa đóng kín lối vào hầm.

Bên trong hầm trú ẩn không có ánh sáng, không có lối thông khí, chỉ có một máy tạo oxy đang hoạt động để giữ cho đám người không bị ngạt chết.

Trong hầm tối om, Sarah không tìm thấy Lê Hân đâu, còn phải trấn an đám diễn viên đang lo lắng chờ đợi trong bóng tối. Cả nhóm cố gắng chịu đựng trong khoảng nửa tiếng, cửa hầm mở ra, ánh sáng chiếu vào.

Người mở cửa không phải kẻ địch, mà là binh lính đã giúp bọn họ đóng cửa lúc trước. Thấy gương mặt tươi cười nhẹ nhàng của hắn, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Sarah vừa định bước lên hỏi tình hình chiến đấu phía trước rốt cuộc thế nào, liền nghe thấy tên binh lính kia mặt còn non choẹt nói:

"Các vị, thật sự xin lỗi. Đây chỉ là một cuộc diễn tập quân sự bất ngờ, nhằm huấn luyện năng lực ứng biến và xử lý tình huống khẩn cấp của binh lính. Vừa hay các vị có mặt ở đây, cho nên cũng tiện thể luyện tập năng lực sơ tán người bệnh khẩn cấp. Diễn tập đến đây là kết thúc, mọi người về nghỉ ngơi đi."

Mọi người: "......"

Chúng ta cởi sạch cả quần lót rồi, các người diễn tập cho tụi này xem đấy hả?!!!

Đặc biệt là cô gái lúc trước vì quá hoảng loạn mà suýt bị Sarah đánh đến hủy dung, lúc này đôi mắt lộ ra ánh sáng xanh xanh u ám, cùng với Sarah cùng nhau nhào tới tên binh lính kia, hung hăng đánh cho hắn một trận.

Cái khó xử nhất chính là nợ ân tình mỹ nhân. Tên lính này trước đó cũng không biết đây là diễn tập quân sự, còn đang tính tử thủ trước cửa hầm trú ẩn. Ai ngờ nhận được thông báo diễn tập xong thì vừa thở phào đã lập tức căng thẳng trở lại — bên trong đều là mỹ nhân bị lăn lộn a! Hắn phải mở miệng thế nào để nói với họ rằng: lần này chỉ là diễn tập, mấy người các cô vừa rồi lo lắng cả buổi hoàn toàn là vô ích?

Cắn răng mở cửa, kết quả bị các mỹ nhân đánh cho một trận tơi tả, sau đó còn bị dùng làm bệ đỡ cho người ta dẫm lên mà chui ra khỏi hầm trú ẩn. Mãi đến khi người cuối cùng rời khỏi, tên lính mới lồm cồm bò dậy, suýt khóc. Mỹ, mỹ nhân hu hu... khó tiêu thụ quá rồi!

Ra khỏi hầm trú ẩn, vừa hít thở được không khí tươi mới, Sarah đã thấy Nghiêm Sí với vẻ mặt như vừa táo bón vừa tức giận trở về, biết ngay anh cũng bị lừa một phen, trong lòng không khỏi khoái chí.

Những đợt diễn tập quân sự đột ngột kiểu này ở khu quân sự thường xảy ra, Nghiêm Sí cũng từng bị dính không ít lần, nên hiểu rõ đây chẳng phải điều gì đáng trách. Chỉ là lần này không phải ở Quân đoàn số Một mà lại là Quân đoàn số Ba, phải liều mạng xông ra mang theo nguy hiểm tưởng chết đến nơi, kết quả lại bị nói là "chỉ là diễn tập", thật đúng là bực mình đến mức không thể nói nên lời!

Sarah xoay người đi tìm Lê Hân, định đưa cậu trở về, nhưng lại không thấy cậu đâu giữa đám người. Cả đoàn diễn viên đều đang siết chặt nắm tay đứng giữa quảng trường, định yêu cầu một lời giải thích công bằng — chẳng lẽ đợi bọn họ đi rồi thì lại diễn tập tiếp lần nữa, dọa cho người nhà họ chết thật à?! Nhưng giữa đám người này, không có Lê Hân, cũng chẳng thấy binh lính đã giúp Sarah đưa cậu vào hầm trú ẩn lúc đầu.

Lúc này, Nghiêm Sí đã mặt lạnh bước nhanh đến chỗ Sarah, sau khi quét mắt nhìn quanh một lượt liền hỏi: "Lý Hâm đâu?"

"Lý Hâm..." Trán Sarah bắt đầu đổ mồ hôi. "Ai thấy Lý Hâm không?!"

Trong hoàn cảnh tối đen như mực của hầm trú ẩn, ai có thể để ý được bên cạnh mình là có thêm một người hay thiếu một người chứ?

Sarah tìm một vòng, Lê Hân như thể bốc hơi khỏi nhân gian, biến mất không dấu vết.

Sắc mặt Nghiêm Sí lập tức trầm xuống. Không đúng... Trực giác nói với anh rằng Lê Hân hiện tại đang rất nguy hiểm. Đây không phải một cuộc diễn tập quân sự ngẫu nhiên, mà là một âm mưu — âm mưu nhằm tách cậu ra khỏi anh, từ tay anh cướp đi Lê Hân!

--

Lê Hân tuy đang hôn mê, nhưng tinh thần vẫn có cảm giác. Cậu cảm thấy mình bị chuyền tay qua rất nhiều người — từ Nghiêm Sí đến Sarah, rồi từ Sarah đến tay một binh lính. Suốt dọc đường bị ôm kiểu công chúa như thể là một món hàng buộc chặt, trong lòng cậu đặc biệt bực bội.

Hầm trú ẩn vừa tối vừa dài, binh lính ôm cậu bò một hồi lâu vẫn chưa đến nơi. Dần dần, cậu cảm thấy có điều không ổn, vì cậu nhận ra tên lính kia mang mình đi qua một cánh cửa, bóng tối trong lòng đất đột nhiên biến thành ánh sáng trên mặt đất.

Này này này! Định đưa cậu đi đâu đây hả?!

Lê Hân "nhìn thấy" mình bị người ta đặt lên một chiếc chiến hạm, chạy vù vù mấy phút, rồi đưa cậu vào bên trong một tòa nhà lớn.

Cậu còn cần hơn mười phút nữa là có thể tỉnh lại, hơn nữa cậu cảm giác được dù là ngay lúc này, tinh thần lực của cậu cũng đã đủ sức tạo ra tác dụng công kích. Chỉ là hiệu quả không bằng lúc tỉnh táo, cho nên Lê Hân vẫn chưa hành động. Rõ ràng đây là một kế hoạch được tỉ mỉ thiết kế, mục đích đại khái chính là muốn tách cậu khỏi Nghiêm Sí, dẫn cậu đi gặp một người.

Lê Hân bắt đầu thấy căng thẳng, cậu mơ hồ đoán được, người muốn gặp mình chính là Lê Viêm.

Quả nhiên, người lính kia đưa cậu vào một căn phòng và đặt cậu lên sofa, sau khi chào quân lễ với người trong phòng liền rời đi. Người đó quay đầu lại, đúng là Lê Viêm trong ký ức của Lê Hân.

Lê Viêm với gương mặt vô cảm hoàn toàn khác với Nghiêm Sí. Nghiêm Sí là kiểu người không biết cách biểu đạt cảm xúc, anh giấu mọi cảm tình sâu trong lòng, gương mặt luôn bình tĩnh, nhưng bên trong là một biển lửa nồng cháy. Trước đây Lê Hân không hiểu được ánh mắt không cảm xúc của Nghiêm Sí sau lưng ẩn chứa điều gì, cho đến khi thấy anh trầy tay bấu vào tường với bộ mặt vô cảm kia, cậu mới hiểu ra — người này có một nội tâm thật mềm yếu.

Nhưng cảm giác mà Lê Viêm mang đến cho cậu... lại là một luồng hơi thở băng giá cực độ. Gương mặt vô cảm của gã là vô cảm thật sự. Gã nhìn cậu giống như đang nhìn một món đồ vật chết, không chút sinh khí.

Quan sát Lý Hâm một lượt, Lê Viêm gật đầu — đúng là rất giống đứa con trai trong ký ức của gã. Gã hiếm khi thấy hình ảnh thực tế ảo của Tô Nguyệt Nhu, nhưng trí nhớ của gã cực kỳ tốt, chỉ cần nhìn qua là nhận ra được Lý Hâm có đường nét rất giống cả Lê Hân lẫn Tô Nguyệt Nhu.

Gã ấn một cái nút trên bàn, hai cận vệ bước vào. Lê Viêm không thèm nhìn đến Lê Hân, chỉ thản nhiên nói: "Đưa đến viện nghiên cứu Emir."

Cho dù phải hao tổn bao công sức mới có được người này, cũng không đáng để Lê Viêm đích thân tìm hiểu nghiên cứu. Gã là một quân nhân, mấy chuyện nghiên cứu gã không rành. Còn xử lý Lý Hâm thế nào — là có giá trị nghiên cứu để giữ lại hay không có giá trị mà cần tiêu hủy ngay — chuyện đó chẳng liên quan gì đến Lê Viêm. Gã chỉ cần kết quả cuối cùng.

Lê Hân: !!!!

Này, ông bỏ ra bao nhiêu công sức để tách ta ra khỏi Nghiêm Sí, rồi đưa ta đến nơi này, vậy mà lại không hỏi ta lấy một câu nào sao?! Cứ thế tiễn đi luôn, vô tình quá rồi đấy!

Không phải cậu muốn càm ràm, mà là bản năng cậu luôn thấy khó hiểu và tò mò với con người tên Lê Viêm này. Dù trong lòng vẫn sợ gã, nhưng cậu cứ cảm thấy người này dường như biết rất nhiều chuyện. Nếu có thể hỏi được một câu, hoặc dùng tinh thần lực kích thích dây thần kinh nào đó của gã, biết đâu có thể moi được thông tin gì quan trọng.

Tất nhiên, những gì Lê Viêm biết đến chắc hẳn toàn là chuyện tầm cỡ quốc gia, sự kiện lớn của nhân loại hoặc âm mưu vĩ đại gì đó. Mà cậu thì chỉ là một nhạc sĩ nhỏ bé mơ ước trở thành đại sư âm nhạc, cùng lắm là muốn cưới một quân nhân tên A Mộc thôi, thực sự không cần biết nhiều chuyện to lớn đến vậy, đúng không?

Chỉ là, cậu cứ cảm thấy... nếu bỏ lỡ cơ hội đối mặt và chất vấn Lê Viêm lần này, thì sẽ bỏ lỡ rất nhiều điều.

Nhưng đáng tiếc, Lê Hân đang ở trong trạng thái hôn mê, căn bản không thể phản kháng. Từ lúc bị đưa đến tòa nhà lớn, nhìn thấy Lê Viêm, cho đến lúc bị chuyển đi, tổng cộng chỉ mất chưa đến năm phút. Cậu còn cần vài phút nữa mới có thể tỉnh lại. Trong trạng thái hôn mê, tinh thần lực sẽ tự động hạ xuống một bậc, không thể tạo ra tác dụng gì đáng kể.

Cậu bị hai người lính đặt vào một cái "quan tài thủy tinh"... à không, có thể gọi là thiết bị chứa đặc biệt, rồi khiêng đưa lên một con tàu nhỏ. Vậy là bọn họ muốn đưa cậu tới Emir!

Không được, không được! Lê Hân cực kỳ hoảng hốt, tinh thần lực phồng lên mạnh mẽ. Đúng lúc đó, hệ thống cuối cùng cũng bật ra khung hội thoại ——

【 Tinh thần lực đã có thể hóa thành năng lượng thực thể. Ký chủ có thể dùng tinh thần lực để điều khiển hệ thống này, bao gồm việc mua sắm vật phẩm, xác nhận thăng cấp, v.v. 】

Không thể thăng cấp ngay lúc này, nhưng có thể mua đồ. Lê Hân điều khiển tinh thần lực gọi giao diện hệ thống ra, nhanh chóng chọn mục cửa hàng, không do dự tiêu hai mươi triệu hoa tươi để mua cuốn 《Hướng dẫn sử dụng tinh thần lực (trung cấp)》. Ngay khi mua xong, sách lập tức biến mất, toàn bộ nội dung được truyền trực tiếp vào não bộ của Lê Hân.

Trong bản sơ cấp trước đó, chủ yếu là những mô tả cơ bản về tinh thần lực, giúp Lê Hân có thể hiểu rõ rốt cuộc tinh thần lực là thứ gì. Còn trong bản trung cấp hiện tại, trọng điểm lại là các phương pháp sử dụng. Tấn công, phòng ngự, trị liệu và các tác dụng khác dần dần hiện ra, ngoài ra còn có các hiệu quả ở từng cấp độ từ năm đến tám. Ví dụ như ở tinh thần lực cấp năm, Lê Hân có thể thôi miên được vài người, khiến họ quên đi một đoạn ký ức nào đó trong một khoảng thời gian, nhưng điều này còn phụ thuộc vào việc ý chí của đối phương có đủ kiên định hay không. Tuy nhiên, nếu là tinh thần lực cấp sáu, thì Lê Hân đã có thể bóp méo một đoạn ký ức trong đầu người khác một cách mạnh mẽ. Trừ phi đó là những người như Phong Liệt Vân, đã trải qua quá trình kích thích dài hạn trong não nên hình thành tinh thần lực đặc biệt, còn lại cho dù ý chí của họ có kiên cường đến đâu, cũng sẽ bị cậu khống chế!

Đúng là bá đạo thật!

Sau khi mua xong bản trung cấp, Lê Hân tỉnh lại rất nhanh, nhưng cậu vẫn nhắm mắt giả vờ như còn đang hôn mê. Ống tiêu vẫn đang được cậu nắm chặt trong tay, khi đó Lê Viêm cũng chỉ liếc qua một cái chứ không lấy lại để kiểm tra, mà giống như đã quyết định giao cho viện nghiên cứu để phân tích, đồng thời giúp cậu bảo vệ ống tiêu. Quan tài thủy tinh hình như có khả năng cách âm, nhưng ở khoảng cách gần thế này, thì lại không thể ngăn được tinh thần lực!

Tuy nhiên nếu không có thêm hỗ trợ từ âm nhạc, thì sức tấn công của tinh thần lực cấp năm thật sự không đáng kể. Thấy tàu vũ trụ sắp bay ra khỏi tầng khí quyển, Lê Hân không còn lựa chọn nào khác, đành khống chế tinh thần lực lần nữa để truy cập vào cửa hàng hệ thống, mua thuốc tăng tinh thần lực dùng một lần.

【Hệ thống: Ngài đã mua thuốc tăng tinh thần lực dùng một lần, có thể lập tức nâng cấp tinh thần lực của ký chủ lên một bậc, tương tự như thủy thủ Popeye ăn rau chân vịt. Nhưng xin lưu ý, rau chân vịt thì không có tác dụng phụ, còn thuốc thì ba phần là độc. Sau khi sử dụng, trong vòng mười ngày tinh thần lực của ký chủ sẽ bị giảm hai cấp, và trong thời gian này không thể tiếp tục dùng bất kỳ loại thuốc tăng cường tinh thần lực nào khác. Có sử dụng thuốc này hay không? Có / Không】

Lê Hân: "......"

Tình huống đến nước này rồi mà hệ thống còn không thể bỏ cái lựa chọn "Không" đi sao? Với lại cái ví dụ thủy thủ ăn rau chân vịt nữa chứ, hệ thống ngươi đúng là còn đọc đến tận truyện thiếu nhi thập niên 80 sao (╯‵□′)╯︵┻━┻

Nhưng hiện tại không phải lúc để càu nhàu, Lê Hân khống chế tinh thần lực nhanh chóng sử dụng thuốc. Loại thuốc này không giống như mấy viên thuốc tiêu hóa hay thuốc hạ sốt trước đó là vật thể thật, mà giống như mấy loại thuốc giả tưởng trong game online. Chỉ cần bấm nút "sử dụng", không cần bất kỳ hành động nào, thuốc sẽ lập tức có tác dụng trong cơ thể. Trong chớp mắt, đại não của Lê Hân trở nên vô cùng tỉnh táo, cậu có thể cảm nhận rõ ràng tinh thần lực của mình đang mạnh mẽ chưa từng thấy!

Với tinh thần lực cấp sáu, Lê Hân hoàn toàn không cần phải dùng đến ngôn ngữ, ánh mắt hay âm nhạc để làm môi giới khi khống chế người khác nữa. Tinh thần lực xuyên qua lớp thủy tinh của buồng quan sát, trực tiếp tác động vào não bộ của hai vệ binh điều khiển tàu vũ trụ! Tinh thần lực dễ dàng xâm nhập vào não họ, Lê Hân mở mắt trong buồng thủy tinh, tập trung ý chí, truyền mệnh lệnh của mình qua tinh thần lực vào đầu họ.

【Quay lại! Tránh sự dò xét của Lê Viêm, quay trở lại từ một hướng khác về phía tinh cầu Bắc Cương - 1, mang ta đi tìm Nghiêm Sí, đây là mệnh lệnh!】

Hai vệ binh kia, vốn cực kỳ trung thành với Lê Viêm và có ý chí rất kiên định, giờ phút này đang ra sức đấu tranh trong tinh thần. Vì sự kháng cự của họ, hệ thống cảnh báo tinh thần lực bên trong tàu vũ trụ rú lên dữ dội, sóng tinh thần của họ dưới sự kích thích của tinh thần lực từ Lê Hân đã đạt đến một độ cao khó tưởng tượng.

Thế nhưng, Lê Hân tuyệt đối không cho phép họ phản kháng! Hiện tại đại não của cậu vô cùng tỉnh táo. Sở dĩ Lê Viêm muốn chia cách Nghiêm Sí, là bởi vì gã đang làm chuyện không thể công khai, không thể để lộ ra ánh sáng. Emir chắc chắn là địa bàn của Lê Viêm, nếu thật sự hợp lại sẽ còn kéo theo cả Phil bị liên lụy. Hiện tại, người duy nhất có thể cản trở Lê Viêm, chỉ còn lại danh tiếng của cậu!

Càng ở ngoài vùng bãi, lại càng không thể ra tay, cậu nhất định phải quay lại bên cạnh Nghiêm Sí, như vậy anh mới có thể đưa cậu rời khỏi tinh cầu -1. Dù cho Lê Viêm biết cậu đã quay lại, cũng không thể nào trong tình huống không có chứng cứ mà đối đầu với Nghiêm Sí để giành người. Một khi rời khỏi tinh cầu -1, cậu sẽ không còn nằm trong phạm vi thế lực của Lê Viêm nữa. Sau khi trở về Đế quốc, cậu sẽ liều mạng để nổi danh, nổi danh, nổi danh — như vậy mới khiến Lê Viêm không dám động đến cậu.

Đây là mệnh lệnh, là mệnh lệnh! Lặp đi lặp lại ám chỉ tinh thần kèm theo công kích tinh thần lực đánh vào não bộ của hai binh lính, khiến bọn họ đau đớn giãy giụa, hoàn toàn không thể phản kháng loại lực lượng này. Âm thanh cảnh báo kinh người đột nhiên im bặt, trong đó một người điều khiển tinh hạm tạm ngưng lại trong vũ trụ, người còn lại thì ôm Lê Hân từ buồng thủy tinh ra ngoài, đặt cậu lên chiến hạm. Chỉ có chiến hạm hoặc tàu chiến dùng song song với tàu vũ trụ mới có thể tiến vào tầng khí quyển mà không bị radar phát hiện, nếu muốn giấu được Lê Viêm, thì nhất định phải chuyển sang chiến hạm.

Chiến hạm lặng lẽ đưa Lê Hân tiến vào một vùng vắng vẻ của tinh cầu 1, nơi này cả đêm không ai lui tới, tất cả đều đã ngủ say, đội tuần tra còn chưa đến lượt tuần tra nơi này, không khí rất yên tĩnh.

Lê Hân vốn định bảo hai binh lính đó đưa cậu đến gặp Nghiêm Sí, nhưng ngay lúc ấy, mắt cậu đột nhiên tối sầm, đầu óc choáng váng, không thể kiểm soát mà ngã xuống.

Đầu óc nặng nề, Lê Hân biết đây là do dược hiệu sắp hết, lập tức tranh thủ khi tinh thần lực vẫn còn để ra lệnh cho hai binh lính:

【Lê Hân vẫn còn ở trên tinh hạm, các ngươi hãy đưa hắn đến Emir. Nhớ kỹ, sau khi rời khỏi tinh hệ, các ngươi đã mang hắn đi rồi, hắn luôn luôn ở trên tàu, mất tích như thế nào thì các ngươi hoàn toàn không biết, hiểu chưa?】

Hai binh lính ánh mắt mơ hồ một chút, liền bước vào chiến hạm rời đi. Rất nhanh, chiến hạm và tinh hạm hội hợp, bọn họ quên sạch những gì vừa làm, điều khiển một buồng thủy tinh trống không, hướng về Emir. Dưới ám chỉ của Lê Hân, suốt dọc đường bọn họ sẽ không kiểm tra buồng thủy tinh.

Mà lúc này, dược hiệu trên người Lê Hân đã hoàn toàn biến mất, cảm giác tinh thần lực từ cấp năm rơi xuống cấp ba khiến đầu óc cậu choáng váng đến mức đứng dậy cũng rất khó khăn, đừng nói chi đến việc đi tìm Nghiêm Sí.

Cậu khó khăn bò lê vài bước trên mặt đất, tinh thần lực còn sót lại cảm nhận được có binh lính tuần tra đang tới gần. Nếu bị tuần tra binh phát hiện, chắc chắn Lê Viêm sẽ biết. Vậy thì toàn bộ nỗ lực lần này đều uổng phí, thậm chí còn tự đào cho mình một cái hố to không đáy!

Phải làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Trong tích tắc, Lê Hân quyết định đánh cược một phen. Cậu lập tức mở giao diện hệ thống, chọn cửa hàng hệ thống, mạnh tay nhấn mua thuốc thay đổi thân phận dùng một lần.

【Hệ thống: Thuốc thay đổi thân phận dùng một lần có giá 200 vạn hoa tươi, tài khoản Tiên Hoa của ký chủ hiện chỉ còn 150 vạn, nếu ép mua, hệ thống sẽ cho vay 50 vạn hoa tươi, lãi suất cực cao theo tháng. Mong ký chủ cân nhắc kỹ.】

Lãi suất cực cao, ngươi đi cướp người ta à! Lê Hân không có thời gian để rối rắm chuyện đó, dù gì thì mặc cậu biến thành dáng vẻ gì, Nghiêm Sí cũng sẽ "yêu từ cái nhìn đầu tiên", chỉ cần dược hiệu có tác dụng trong vòng nửa tiếng là được!

Sau khi nhấn mua, hệ thống lập tức nhảy ra một thông báo:

【Ngài hiện đang nợ hệ thống 50 vạn hoa tươi, có muốn tiếp tục mua không?
( Hệ thống hoan nghênh ký chủ thiếu nợ )】

Lê Hân: "......"

Hệ thống lần này còn biết thêm ghi chú mỉa mai ở cuối nữa!

Với vẻ mặt đẫm máu, Lê Hân nhấn xác nhận, tài khoản hoa tươi lập tức chuyển thành -50 vạn. Cậu liền sử dụng thuốc thay đổi thân phận dùng một lần, thậm chí còn không kịp xem kỹ hướng dẫn sử dụng. Mặc kệ biến thành ai, chỉ cần hiện tại cậu không phải là Lê Hân là được!

Một làn sương trắng tan biến, Lê Hân tại chỗ biến mất, và ngay tại nơi cậu vừa nằm ——

Hiện ra một con chuột trắng nhỏ!

【Hệ thống: Thuốc thay đổi thân phận dùng một lần tuy có thể thay đổi gien, nhưng do bị hạn chế bởi cấp bậc gien hiện tại của ký chủ, gien tuy thay đổi nhưng cấp bậc không đổi. Hiện tại ký chủ bị tụt hai cấp, không thể biến thành người, chỉ có thể chọn sinh vật có cấp bậc tương đương.】

Lê Hân: "......"

Hệ thống, ngươi ra đây, chúng ta nói chuyện nhân sinh!

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenHHH.com