TruyenHHH.com

Cover Jensoo Mo Hai Mo La Vo Toi

 

Trí Tú ngồi trước gương trau chuốt lại mái tóc của mình, cô để chiếc lược xuống, tự nhìn ngắm mình trong gương. Nhìn xem! Trí Tú năm nay cũng đã 24 rồi mà nhìn cứ y như là gái 15-16, nhan sắc của Trí Tú phải gọi là bỏ rơi thời gian

"Cô ba, ông bà kêu con gọi cô ra ăn cơm"

"Ừ, đợi cô một chút"

Ông bà Hội đồng và Kỳ Minh ngồi sẵn trên bàn ăn chờ Trí Tú, cô vừa ngồi xuống thì họ bắt đầu dùng bữa. Trí Tú theo thói quen quan sát xung quanh

Kim Trân Ni...đâu rồi?

"Cậu hai, mợ hai đâu?"

"Mợ hai đang làm gì đó trong bếp, tới giờ vẫn chưa ra"

Kỳ Minh vừa ăn vừa trả lời cô, Trí Tú nhìn về hướng bếp. Trân Ni đến giờ ăn mà lại vào bếp làm gì? Cô muốn vào đấy xem sao nhưng nghĩ lại nếu vô trong đấy thì ông bà Hội Đồng và Kỳ Minh nhìn mình với ánh mắt nghi ngờ mất Trí Tú đành cầm đồ gắp thức ăn vào bát, miếng cơm còn chưa bỏ vào miệng thì đã bị Trân Ni làm giật cả mình

"Cô ba! Khoan ăn đã"

Trí Tú ngơ ngác nhìn nàng, Trân Ni bưng gì đó trên tay nàng đi đến gần bàn để nó trước mặt Cô

"Cô ba ăn cháo đi, đừng nên ăn cơm! Hôm qua bụng cô chưa khỏe cơ mà?"

Nhìn bát cháo nghi ngút khói trước mặt mình Trí Tú vẫn chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra, Mợ hai nấu cháo cho mình sao?

Chỉ một mình Trí Tú thôi đấy

"Cảm..cảm ơn Mợ"

Trí Tú cầm muỗng lên múc cháo ăn, Trân Ni mỉm cười ngồi xuống bàn dùng bữa. Kỳ Minh nhăn mặt trước cảnh này, rõ ràng là chồng còn không được chăm sóc như vậy thì sao em của chồng lại được đặc ân đó?

Về Phía ông bà Hội Đồng thì họ không mảy may gì tới lắm, họ chỉ nghĩ đơn giản là tình cảm chị em chồng nên mới quan tâm chăm sóc nhau như vậy thôi

Cả nhà dùng bữa xong thì việc ai nấy làm, chén đũa thì để mấy người đầy tớ lo. Trí Tú theo thường lệ trở về phòng mình đọc sách, còn Trân Ni thấy cô trở về phòng cũng lon ton chạy theo. Nàng đứng ở ngoài gõ cửa

"Vào đi"

Trân Ni bước vào phòng

"Mợ hai sao? Có chuyện gì không"

"À! Cô ba, tôi đã biết...."

"Từ từ đã"

Trí Tú đứng dậy khỏi ghế đến gần Trân Ni hơn, Cô cầm lấy tay nàng bắt đầu nhăn mặt

"Vết gì đây? Bỏng sao?"

Bàn tay Trân Ni lưu lại vết bỏng đỏ, chỉ là khi nãy không cẩn thận nên mới chạm tay vào nồi thế nên mới ra nông nỗi này

"Không sao, cũng không đau mấy"

Vậy mà còn cười được! Trí Tú thở dài lắc đầu, dắt tay Trân Ni đến ghế ngồi. Trí Tú lấy trong tủ ra một hộp gì đó, cô chấm một ít  thoa đều lên vết bỏng. Nàng để yên cho cô thoa, xong việc Trí Tú đưa hộp thuốc đấy cho Trân Ni

"Mợ giữ lấy mà xài, không có tôi cũng phải thoa mỗi ngày"

Trân Ni nhận lấy từ tay cô, chợt nhớ ra mình đến đây làm gì liền quay sang nhìn Trí Tú, nói

"Phải rồi, Tôi muốn nói cô ba biết tôi đã hiểu nghĩa từ Je t'aime!"

"Thế sao? Vậy thì chúng ta có thể học ngay bây giờ nếu Mợ muốn"

"Cô ba không muốn tôi nói nghĩa của nó à?"

Trí Tú dọn dẹp đống sách trên bàn, cô nhìn nàng mỉm cười lắc đầu

"Không cần đâu, tôi tin mợ mà"

Trân Ni đành gật gù không nói nữa, Trí Tú bắt đầu dạy cho nàng một số từ đơn giản nhất. Cả hai học đến chiều tối nhưng vẫn chưa có ta định nghỉ

"Bonjour, mon non est Trân Ni"

"Tốt hơn rồi đấy! Nhưng mà.....nói hẳn tên ra như vậy thì không hay lắm"

"Thế cô ba không dùng tên thật để giới thiệu sao?"

"Tất nhiên rồi, tên của chúng ta sẽ rất khó phát âm đối với người Pháp. Nên phải dùng tên khác"

"Vậy tên của cô ba là gì thế?"

Trân Ni thích thú trông chờ nghe tên của Trí Tú

"Jisoo"

"Dù tôi không hiểu nhưng nghe nó thật đẹp! Tôi cũng muốn một cái tên nào đó, cô ba đặt cho tôi nhé?"

Đặt tên sao? Nên đặt gì để hợp lí với Kim Trân Ni..... Mợ ấy xinh đẹp như vậy thì tên gì đây ta?

"Jennie"

"Je.. Jennie gì cơ?"

"Jennie"

"Nó nghe hay thật! Bonjour, mon non est Jennie"

Trân Ni đưa tay ra trước mặt Trí Tú, cô hiểu ý liền nắm tay nàng

"Bonjour, mon non est Jisoo"

Cả hai bắt tay nhau cười rõ to

"Le coup de foudre"

Trí Tú nói ra câu đấy khiến Trân Ni ngơ ngác, nàng không hiểu cô đang muốn nói gì

"Đó là câu gì nữa thế? Tôi không hiểu, cô ba dạy tôi đi"

"Tôi sẽ dạy mợ! Nhưng không phải là bây giờ, việc của mợ là học thuộc những từ mà tôi đã dạy hôm nay. Ngày mai tôi sẽ xem mợ có thuộc hay không"

"Nhiều thế sao......."

"Đã nản rồi à? Thế tôi không cần dạy nữa nhé"

Trí Tú vờ đi khỏi phòng thì y như rằng Trân Ni sẽ hoảng sợ mà níu lấy cô, nàng sợ cô giận không dạy mình nữa thì buồn lắm

"Tôi không có ý đó, cô ba đừng giận mà!"

Vương ánh mắt đáng thương đến Trí Tú, trông mợ hai bây giờ cứ như một đứa trẻ đang làm nũng. Nó khiến trái tim cô cảm thấy mềm nhũn cả ra

"Thôi được rồi, nên nhớ không được lười biếng! Mợ về phòng đi hôm nay bấy nhiêu thôi"

--------

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenHHH.com