Bat Coc Em Ve Lam Vo Moonsun Cover
Yongsun hôn mê cũng đã 1 tháng , bây giờ đã là giữa tháng 11 , thời tiết cũng đã lạnh hơn rất nhiều .
Kể từ khi cô hôn mê, moonbyul đã đưa cô qua phòng của cậu , ngày ngày đều ở bên nói chuyện hay kể chuyện cho cô nghe dù không nhận được bất cứ phản ứng nào từ cô nhưng cậu vẫn kiên trì nói chuyện với cô.Ngoài những lúc có những tài liệu hay hợp đồng quan trọng cần phải đi ra ngoài, hầu như cậu đều ở nhà chăm sóc cô , đến tối lại ôm cô ngủ . Bambam và wheein cũng thường xuyên đến thăm yongsun .Vườn hoa oải hương do cô trồng giờ chỉ mới nảy mầm nhưng do thời tiết lạnh nên đã không ra hoa được chỉ có hai chậu hoa cô trồng riêng được đem vào nhà kính thì mới nở hoa tốt. Cuối cùng thì tuyết cũng đã rơi trên khắp Seoul , những bông tuyết đầu mùa hàa cùng gió rơi phủ khắp nơi.Những bong tuyết chạm nhẹ xuống đến , trắng xóa . Vào một buổi sáng đầu tháng 12 , moonbyul ngồi nói chuyện cho cô nghe."Yongsun , em nhìn xem tuyết rơi rồi kìa."Moonbyul đứng dậy vén rèm cửa sổ sát đất sang một bên , ngắm nhìn bầu trời bên ngoài."Yongsun , em ngủ cũng đã hơn 1 tháng rồi , em định ngủ đến bao giờ nữa đây ? Nếu em cứ ngủ như vậy giáng sinh sẽ không có quà đâu đấy."" yongsun , mau mau tỉnh dậy ! Tôi rất muốn nghe giọng nói của em..."Moonbyul cưng chiều hôn lên trán của yongsun .Ánh mắt đầy yêu thương nhìn cô gái bé bỏng nằm bất động ở trên giường."Nếu em sợ sau khi tỉnh dậy tôi trách em thì đừng lo ... tôi đã hết giận rồi."*Reng..,..renggggg*"Tôi nghe !"Moonbyul lấy điện thoại ra , là số của wheein ."Moonbyul ,bây giờ cậu đến công ty được không ?""Chuyện gì ?""Giám đốc Mark bên tập đoàn "Los Amira" muốn gặp cậu để bàn về dự án sắp tới. Tôi cũng đã nói có gì cứ nói với Bambam và tôi nhưng ông ấy cứ khăng khăng đòi gặp cậu. Sao hả ? đi được không ?""Được rồi . Tôi tới ngay."Cúp máy xong , moonbyul bước đến bên giường của cô , khẽ lên tiếng"Lát tôi về với em . Ngoan ngoãn nằm ở đây . Khi nào tôi trở về là phải tỉnh dậy. Có được không ?"Moonbyul đưa tay xoa đầu cô , nở một nụ cười thật dịu dàng sau đó quay lưng đi ra khỏi phòng"Y tá Lim , chăm sóc cho cô ấy , có gì thì gọi cho tôi.""Vâng." Cô ý tá cúi đầu vâng lệnh..................................Hôm nay là lần đầu tiên từ giữa tháng 11 đến giờ cậu mới bước vào công ty , những nhân viên trong công ti thấy cậu liền cúi đầu chào .Chỉ là họ không hiểu lý do vì sao dạo gần đây cậu rất ít lên công ty , chỉ thấy Phó giám đốc và Trợ lý Jung chỉ đạo họ làm việc .Moonbyul khuôn mặt vẫn lạnh tanh như thường lệ , bình thản bước vào thang máy dành riêng cho Chủ tịch để đi lên phòng .Tầng thứ 90 của Tập đoàn Ban thị . Căn phòng màu trắng hiện ra , với tấm bảng treo trên cửa "phòng Chủ tịch" , moonbyul mở cửa bước vào."Moonbyul , đến rồi sao ?"Wheein thấy cậu liền đứng dậy ."Xin chào Moon tổng ."Ông chủ tịch ở bên công ti "Los Amira" liền đứng dậy lịch sự đưa tay ra chào cậu .Tên của ông ta là Mark Jayson là người Anh nhưng lại thành lập công ty ở Seoul, hợp tác với Tập đoàn Moon thị đã lâu năm."Chào !"Moonbyul bắt tay ông , tỏ vẻ lịch sự rồi ngồi xuống."Có chuyện gì sao ?""Công ti chúng tôi muốn kí với ngài về dự án lần này."Ông đưa cho cậu tập dự án , vui vẻ nói." Chúng tôi định là xây dựng một trung tâm đá quý .""Việc này có thể bàn với Phó tổng . "Moonbyul lên tiếng .Cậu trước giờ nói chuyện với người khác rất kiệm lời , không bao giờ tốn công sức mà nói dài dòng. Khiến cho nhiều người khó có thể hiểu được ý của cậu ."Thật ra , chúng tôi dự định sẽ thu mua trung tâm đá quý "Ruby" ở gần trung tâm Seoul , vì trung tâm đó đang đóng cửa, nếu bây giờ chúng ta thu mua lại sau đó chỉnh trang trung tâm đá quý "Ruby" thì sẽ rất lợi.""Ông biết "Ruby" là của ai không?"Moonbyul cầm tập tài liệu , lật từng trang hỏi."Tôi biết . Là của Hwang thị . Nhưng nghe nói ông ta đang mất tích mà .Vì vậy nếu bây giờ chúng ta thu mua sẽ rất có lợi.""Xin lỗi, dự án này....tôi không tham gia."Moonbyul đóng tập tài liệu lại đặt lên bàn, cậu bắt chéo chân, khuôn mặt vẫn lạnh lùng trả lời."Moon tổng...tại sao ?"Ông khó hiểu nhìn cậu , dự án này đang rất có lợi, nếu không nhanh chân thì sẽ bị cướp mất."Tôi không có hứng thú.""Nhưng...""Mark , nếu như chủ tịch của tôi đã nói vậy thì tôi nghĩ chúng ta cũng còn gì để bàn bạc ."Wheein lên tiếng."Vậy...tôi về trước."Ông thất vọng thở dài đứng dậy , cúi đầu chào cậu rồi đi ra ngoài.wheein lịch sự mở cửa tiễn ông."Cô ấy chưa tỉnh sao ?"Wheein cất tiếng hỏi ?"Chưa.""Đã hơn 1 tháng rồi mà....chậc...." -Wheein nhìn cậu cảm thán . Anh tự hỏi cô bé ấy muốn đày đọa moonbyul sao ?"Chắc sẽ sớm tỉnh thôi."Bambam vỗ vai cậu , cười nói."Tuyết rơi rồi...."Moonbyul mệt mỏi dựa lưng vào ghế , cậu nhắm mắt khẽ thở dài....*Reng...reng*...."Moonbyul ...điện thoại."Bambam hất mặt về cái điện thoại đặt trên bàn."Tôi nghe.""...."Dường như bên kia đã nói điều gì đó khiến cho cậu đứng bật dậy , khuôn mặt bỗng chốc trở nên rất vui .Moonbyul vội vã chạy ra khỏi phòng,wheein và Bambam ngồi ngẩn ngơ không hiểu chuyện gì . Chỉ có thể ngồi đó mà nhìn theo bóng lưng của cậu ."Cô ấy....tỉnh rồi."Bambam chợt nói , có lẽ anh đã đoán đúng , điều duy nhất khiến cho cậu vui mừng như vậy chỉ có thể là kim yongsun đã tỉnh dậy .Wheein ngồi bên cạnh trố mắt quay sang nhìn Bambam .________Moonbyul sau khi rời khỏi công ty liền tức tốc chạy về nhà.Trên đường đi tim cậu cứ đập liên hồi, vừa nãy nhận được thông báo là cô đã tỉnh, cậu vui mừng đến nỗi muốn nhảy cẫng lên. Cô đã tỉnh, yongsun cuối cùng cũng đã tỉnh....."Ban chủ."Quản gia đứng trước cửa chào đón cậu ."Yongsun đâu?"Moonbyul đóng cửa xe sau đó đi thật nhanh lên phòng, quản gia cũng đi theo sau. "Thưa, lúc nãy phu nhân có tỉnh dậy nhưng sau đó lại ngủ tiếp. Tôi nghe y tá nói là cô ấy mở mắt ra một chút sau đó lại nhắm lại."*Cạch...."Sao rồi?"Thấy bác sĩ đang khám cho cô, cậu bước vào hỏi."Phu nhân đã tỉnh lại rồi ạ... Chỉ là do hôn mê quá lâu nên việc đi lại cũng hơi khó khăn vì lúc trước bị thương nặng nên mới vậy. Nhưng sẽ bình phục lại sớm ạ, nhưng cũng có khả năng sau khi tỉnh dậy sẽ hoảng loạn vì những chuyện đã xảy ra." "Bao giờ sẽ bình phục...Cụ thể ?""Cái...cái này phải chờ khi nào phu nhân thật sự tĩnh lại mới biết được ạ. ""Lui ra đi."Moonbyul bước đến bên giừơng , phất tay ra lệnh mọi người lui xuống."Quản gia , ông nên nấu canh tẩm bổ cho phu nhân , nếu phu nhân đói nên nấu cháo thật loãng."Ông cẩn thận dặn dò quản gia."Tôi biết rồi , cảm ơn ." - Quản gia cúi đầu cảm ơn ."Yongsun..."Moonbyul đưa tay xoa đầu cô .Yongsun mơ hồ mở mắt , cô còn chưa xác định được người trước mặt là ai và đây là đâu .Trong tiềm thức cô bây giờ chỉ còn lại khoảnh khắc cô nhìn thấy umma ngã xuống sàn .Bất chợt bao sự việc của một tháng trước hiện về , cô run rẩy ngồi dậy , khuôn mặt trắng bệt lắp bắp nói "Um...Umma...Umma....""Yongsun, em sao vậy ?"Thấy biểu hiện của cô moonbyul lo lắng hỏi."Moonbyul ? Sao moonbyul lại ở đây ?"Yongsun ngây ngô nhìn cậu , giọng cô thều thào. Vầng trán thấm đầy mồ hôi."Đây là phòng của tôi !"Yongsun đưa mắt nhìn xung quanh, đúng là phòng của cậu"Moonbyul ...umma của em...."Cô giương đôi mắt to tròn nhìn cậu . Moonbyul im lặng, còn cô thì thấp thỏm lo sợ, thấy cậu im lặng cô đưa tay níu áo."Moonbyul ...""....Chết rồi."Moonbyul khó xử nhìn cô, cuối cùng thì cậu cũng nói ra hai chữ mà cô sợ nhất."Chết rồi...chết rồi...." Đôi mắt cô trở nên vô hồn, cô buông tay ra, miệng không ngừng lẩm bẩm. Moonbyul nhìn cô như vậy trong lòng thật sự rất đau."Yongsun...""Phải làm sao đây? Umma... huhu.. umma.. hic.. ummaaa...huhuhh aa"Yongsun khóc thét lên, bàn tay nhỏ bé không ngừng tự đánh lên đầu."Là do tôi...là do tôi...""Yongsun...bình tĩnh lại. Không phải lỗi do em."Moonbyul vội ôm cô, giữ chặt tay cô."Là do em mà...huhuhu... nếu không phải tại em... hic... thì umma sẽ không chế... chết....huhuhhhh""Tôi đã nói là không phải do em rồi mà!"Moonbyul giận dữ nói."Ông ấy nói, em đã giết chết umma.... hại ông ấy.... ra nông nổi này... ông ấy nói....em là kẻ....sát nhân....huhhhuuu""Không phải, đừng nghe những gì ông ta nói. Nếu trách thì hãy trách tôi vì tôi là người đã ép ông ta vào đường cùng." -moonbyul vòng tay ôm cô vào lòng.Yongsun siết chặt lấy áo của cậu thút thít khóc.."Kibum ...anh ấy sẽ không tha thứ cho em đâu...huhu...phải làm sao đây?""Yongsun... đừng khóc nữa, đây không phải lỗi của em, gia đình em trở nên như vậy là do tôi . Đừng nghĩ đến những chuyện đó nữa. Em hãy bắt đầu lại. Hãy sống thật tốt. Một cuộc sống mới chỉ có tôi và em.""...Hic...."Sau khi khóc thật nhiều. Yongsun mệt mỏi thiếp đi, cậu nhìn người con gái trong lòng khẽ thở dài."Chỉ có em.... và tôi !"Sau đó để cô nằm xuống. "Nấu một ít cháo cho yongsun."Moonbyul nhấn vào cái điện thoại bàn, điện thoại này được nối với tất cả điện thoại nội bộ trong nhà..."Ưm...."Ngủ được một lúc, cô mơ màng tỉnh dậy ngó xung quanh. Moonbyul không có ở trong phòng?Yongsun đặt chân xuống sàn, vốn dĩ cô định đứng lên nhưng lại bị ngã. Cô hiện tại không đi được. Vừa nãy cô cũng đã nghe bác sĩ nói. Yongsun cố hết sức đứng dậy. "Ăn chút cháo đi"Moonbyul bế cô đặt lên giường. Chính là lúc cậu bước vào thì thấy cô ngồi dưới sàn, đoán được chuyện gì đang xảy ra nên cậu cũng không hỏi lý do cô định làm gì."Chân...""Chỉ là tạm thời thôi. Nào ăn đi."Moonbyul đưa tô cháo cho cô. Yongsun nhìn tô cháo chằm chằm tỏ vẻ không muốn ăn."Ăn đi." - moonbyul hối thúc cô. "Em muốn ăn cơm!"Yongsun quay mặt đi chỗ khác, lí nhí nói."Hiện tại chưa được. Đợi khi nào em khỏi hẳn tôi sẽ cho em ăn cơm. Có được không?""Được." - Cô vui vẻ cầm lấy tô cháo."Từ bây giờ em sẽ cố gắng sống thật tốt. Em sẽ sống thật lạc quan .""Giỏi lắm, bà xã ." -moonbyul vỗ nhẹ trán của cô, mỉm cười nói."Ai là bà xã của ai chứ? "Cô ngước mặt nhìn cậu . Chu cái môi nhỏ xinh bất mãn nói. "Em đã gả cho tôi rồi, không phải bà xã chứ là gì?""Em không có thích moonbyul đâu."Yongsun cúi đầu xuống tô cháo, tủm tỉm cười."Rồi sẽ thích thôi."Moonbyul nhếch lông mày, có chút ngỡ ngàng. Cậu khẽ cười nhìn cô, đưa tay nhéo cái má ửng hồng của yongsun nói khẽ.____TBC___________________Bạn đang đọc truyện trên: TruyenHHH.com